Thành phố quen thuộc, bầu trời quen thuộc, vô cùng quen thuộc, Lục Tắc
Linh âm thầm nghĩ, nếu như thay đổi, cũng có thể ung dung thản nhiên ứng đối, nhẹ nhàng nói câu hẹn gặp lại.
Nhưng Lục Tắc Linh chính là Lục Tắc Linh, cô sẽ không quên lúc mình tha
hương, nhớ anh đến mức không ngủ được, chôn mình ở trong chăn khóc một
mình; cô sẽ không quên mình từng mơ thấy được kết hôn với anh, lúc mặc
bộ đồ cô dâu màu trắng tinh, thì cô lại giật mình tỉnh giấc...
Cô xem hạnh phúc của anh như mạng sống của chính mình, để anh được anh
hạnh phúc, cho dù cô có gặp bất hạnh, cô vẫn sẽ chấp nhận. Cô cho là cả
đời này chính là như vậy, cũng không có gì có thể hy vọng , bình thản
kết thúc, cho dù phải cô độc, cô cũng có thể chấp nhận được.
Nhưng khi anh nói ra "Năm năm", tay chân cô vẫn không thể nào nhịn được
mà trở nên lạnh lẽo, thắt lại. Anh dùng giọng điệu tiếc hận như vậy nói
qua làn tóc của cô, ngón tay thon dài giống như đã được cắt tỉa sau
khoảng thời gian khó khăn, đau đớn ấy, so với lúc anh dùng giọng điệu
châm chọc để nói thì lại càng chua xót hơn. Cô tình nguyện chấp nhận anh giống như lúc trước, cũng không muốn giống như bây giờ, nàng học không
được tử tâm, dù là anh chỉ là đối với cô khá hơn một chút, nhưng trong
lòng của cô lại sinh ra những suy nghĩ hèn mọn.
Cô nhếch nhác rời đi, thậm chí quên
luôn việc phải tạm biệt Hạ Diên Kính. Ngay đêm đó cô liền mua vé xe trở
về. Chỉ mới hai ba ngày chưa có trở về. Trong nhà liền có chút hơi ẩm.
Lấy quần áo phơi trước khi đi vào, mở cửa sổ ra cho không khí bay vào,
cô mới cảm thấy hô hấp dễ chịu hơn một chút.
Trước lúc ngủ Bạch Dương có gọi điện thoại tới, Lục Tắc Linh nói chuyện
mà trong lòng lại không yên, cúp điện thoại cũng không nhớ mình đã nói
cái gì. Chỉ mơ hồ nghe anh nói là anh muốn rời khỏi nhà.
Đi công tác cũng tốt, cô sửa sang lại đầu óc mơ hồ của mình, thực không biết nên đối mặt với anh như thế nào.
Nhiệt độ càng ngày càng cao, ban đêm cũng rất nóng, cho dù có gió thổi
cũng là dẫn khí nóng vào. Lục Tắc Linh ngại máy điều hòa gây ồn ào nên
không mở, chỉ mở một cái quạt mát thổi cho đỡ nóng. Cô lăn qua lộn lại
không ngủ được, trong đầu chỉ có cặp chân mày của Thịnh Nghiệp Sâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!