Chương 31: (Vô Đề)

Đứng trước phòng

khách quen thuộc, nền nhà lát gạch men sứ, dẫm lên trên lành lạnh, Lục

Tắc Linh không biết vì sao lại có chút không thực. Máy điều hòa trên cửa sổ mặc dù cũ kỹ, nhưng sưởi ấm cũng rất tốt. Gió lạnh thổi tới , cánh

tay của Lục Tắc Linh liền nổi da gà.

Bạch Dương hài hước: "Thế nào, bị tôi làm cho buồn nôn đến vậy hả?"

Lục Tắc Linh cười cười: "Mới biết sao, anh nói xem anh thấy ghê tỏm không hả?"

Bạch Dương lắc đầu: "Theo đuổi phụ nữ thì không cần bất cứ phương pháp gì,

tôi có bí quyết của mình, thứ nhất, không biết xấu hổ, thứ hai, kiên trì không biết xấu hổ."

Lục Tắc Linh đột nhiên đưa tay giống như một đồng chí cách mạng vỗ vỗ vai anh: "Cái bí quyết này của anh quả thật

được thi hành triệt để."

"Vậy cô cảm động sao?"

Lục Tắc Linh chẳng hề để ý gật đầu một cái: "Cảm động đến sắp khóc rồi."

Hai người cùng nhau nở nụ cười, rõ ràng là nói đùa, không biết vì sao cười xong lại nói không nên lời.

Bạch Dương chậm rãi dạo bước ra bên ngoài, dáng người của anh cao lớn, bóng

dáng màu trắng như hòa vào bóng đêm, hiện rõ lên trước mắt Lục Tắc Linh. Anh dừng lại một chút, đột nhiên xoay đầu lại, đôi mắt hoa đào hơi híp

một cái, nụ cười nhạt nhòa, không chút để ý mang theo vài phần nghiêm

túc, Lục Tắc Linh ở trong sương mù, không thể nhìn thấy rõ.

Anh

đột nhiên mở miệng, nói rất chậm, đâu ra đấy , "Lục Tắc Linh, tôi đã

từng nói qua là tôi đã từng yêu một người đến tận tâm can chưa, kéo dài

dây dưa trong nhiều năm, cho nên tôi không muốn cùng người khác nói

chuyện yêu đương, không hao tổn tình cảm của mình nữa."

Lục Tắc Linh nhìn anh mấy giây, không hiểu nổi ý của anh ta là gì.

Anh bỏ cái nhìn của cô qua một bên, nhìn về phía xa, có chút khóc nức nở mà nói: "Mấy năm nay, tôi giống như đang đi trên một cây cầu Độc Mộc (1),

phía dưới là sóng to, bất cứ lúc nào cũng có thể bị đùa đến chết, thế

nhưng kiểu chết như thể này rất kích thích, tôi không thể bỏ đi được."

Anh lại quay đầu lại: "Lục Tắc Linh, tôi mệt mỏi, ta muốn có cuộc sống

mới, cô có nguyện ý kéo tôi trở lại không?"

(1): Cầu khỉ, ý chỉ con đường gian nan.

Không đợi Lục Tắc Linh trả lời, anh đã bước xuống cầu thang. Không biết vì

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!