Chương 30: (Vô Đề)

Cửa sắt cũ nát, ánh sáng ngoài hành lang mờ mờ, sau khi được mời, Bạch

Dương liền đi thẳng một mạch vào trong. Còn dư lại Lục Tắc Linh cùng

Thịnh Nghiệp Sâm trầm mặc nhìn thẳng vào mắt nhau.

Màu hạ nên gió đêm hơi lạnh lẽo, Lục Tắc Linh tỉnh táo lại một chút.

Không biết là do đứng lâu nên tay của Lục Tắc Linh nhiệt độ quá cao, kem cũng bị chảy ra, chảy xuống ngón tay của cô.

Thịnh Nghiệp Sâm nhìn cây kem trên tay cô một cái, lại nhìn cô một cái,

nhíu chặt mày, hình như có chút không kiên nhẫn: "Cô muốn tôi 'cũng' đi

vào?" Anh đọc lại cậu vừa rồi. Chữ "Cũng" này làm Lục Tắc Linh ngơ ngác, không biết mình chọc giận anh lúc nào, chỉ là khiếp khiếp gật đầu một

cái.

"Không cần tôi đi đây." Thịnh Nghiệp Sâm hung hăng trợn mắt nhìn cô một

cái, không chút lưu luyến phẩy tay áo bỏ đi. Bộ dáng kia, chắc chắn là

đang cực kỳ tức giận.

Lục Tắc Linh vẫn không biết rốt cuộc mình làm sai chỗ nào, hay là do tồn tại của cô chính là sai lầm, giống y như lúc ở bên cạnh anh, làm cái gì cũng là lỗi, cái anh muốn là cô cút đi thật xa, giống như khi cô rời đi một năm trước vậy.

Thịnh Nghiệp Sâm cũng không biết tại sao mình muốn tức giận, trong lòng

có chút ý niệm càng ngày càng mãnh liệt, thế nhưng anh vẫn cứ ở trong

sương mù không thấy rõ. Anh tức giận xoay người xuống lầu, cũng không

thèm quay đầu lại. Cho đến khi xuống được lầu thì nghe thấy tiếng đóng

cửa của Lục Tắc Linh.

Cửa sắt cũ kỹ khi đóng lại thì lại phát ra tiếng kẽo kẹt. Giống như âm thanh chói tai của thủy tinh vậy.

Thịnh Nghiệp Sâm giống như bị yểm bùa, anh y như kẻ ngu đứng im tại chỗ. Anh không ngờ Lục Tắc Linh thật sự thay đổi, cô không hề cuồng dại chờ

đợi anh nữa, không hề vì một cái nhíu mày của anh mà luống cuống tay

chân nữa, càng sẽ không ra sức lấy lòng anh nữa. Đây chẳng phải là cái

mà anh muốn sao? Tại sao anh lại cảm thấy khó chịu đến như vậy. Đứng

trong hành lang tối tăm, Thịnh Nghiệp Sâm nắm tay thành đấm, gân xanh

nổi đầy trên trán mà anh cũng không hề hay biết.

Anh tự nhiên rất muốn hỏi Lục Tắc Linh, hỏi cô thử xem, nước mắt ngày đó của cô rốt cuộc là vì ai mà chảy?

Người ở trong lòng cô, đến tột cùng có phải là anh không?

Đột nhiên anh cảm thấy sợ, sợ đáp án này sẽ là phủ định. Đều anh chắc

chắn từ trước đến nay tự nhiên bị phủ nhận, anh không thể tin được, cảm

giác này giống như một cơn sóng thần, làm tất cả mọi thứ trước mắt anh

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!