Lục Tắc Linh không ngờ mình sẽ gặp lại Lâm Hiểu Phong, thật ra thì cũng
không thể xem là bạn bè gì, chỉ là đoạn thời gian đó rất kỳ lạ, chỉ mới
gặp qua khoảng 4˜5 lần gì đó, thế nhưng chỉ một nụ cười lại có thể xóa
hết mọi thù hận.
Thành phố này đang bắt đầu vào mùa hạ, ánh mặt trời chói mắt, nhiệt độ
cao, quán cà phê mở máy lạnh vừa đủ mát, nhưng Lục Tắc Linh chỉ mặc áo
tay ngắn nên vẫn cảm thấy lạnh, theo bản năng ôm lấy cánh tay của mình.
Đã là bạn bè nhiều năm, nên chỉ cần một động tác nhỏ Lâm Hiểu Phong cũng có thể nhìn ra, lấy áo khoác trên người mình xuống choàng cho Lục Tắc
Linh.
Chắc hẳn là Lâm Hiểu Phong đang sống rất hạnh phúc, trong ngực cô ấy
đang ôm một đứa bé khoảng năm tháng, trong mắt đã sớm mất sự kiêu ngạo
lúc ban đầu, ngược lại biến thành bình thản cùng từ ái.
Cô ấy dỗ dành đứa bé, chờ đứa bé ngủ liền giao cho bảo mẫu bên cạnh, tất cả động tác đều là rón rén.
Lục Tắc Linh trầm mặc nhìn cô ấy, trong lòng cảm thấy rất hâm mộ, có thể gặp được một người đàn ông yêu mình, cùng anh ấy sinh ra đứa bé, đây
chính là mơ ước của Lục Tắc Linh, đáng tiếc mơ ước cuối cùng chỉ là mơ
ước, khó có thể thực hiện.
Lâm Hiểu Phong uống một ngụm nước hướng về phía Lục Tắc Linh cười, tất cả mọi việc đều trôi đi mất, cả hai đều rất bình thản.
"Thật không ngờ có thể gặp lại một lần nữa, nhiều năm như mình đã rất
hối hận về những chuyện đã qua, xem ra ông trời cũng không phụ sự chờ
đợi của mình, có thể để cho chúng ta gặp lại, cuối cùng cũng không còn
tiếc nuối gì rồi." Lâm Hiểu Phong mấp máy môi, thành khẩn nói: "Tắc
Linh, thật xin lỗi." Mặc dù câu thật xin lỗi này, đã muộn đến sáu năm.
Một năm qua, Lục Tắc Linh đã học được cách che giấu cảm xúc rất tốt,
thậm chí ngay cả việc khóc như thế nào cũng đã quên mất, nhưng khi nghe
Lâm Hiểu Phong nói những lời này, cô cảm thấy lỗ mũi mình chua chua.
Thanh xuân cứ tàn nhẫn trôi qua như vậy, đã từng một thời yêu và hận sâu sắc đến cuối cùng thì lại rất bình thản, vấp ngã mà lớn lên, đã sáng tỏ và tỉnh ngộ, giống như từng có việc gì, thậm chí vẻ tùy hứng thích đùa
cợt cũng không còn, mọi người đều trưởng thành cả rồi.
Lục Tắc Linh hít mũi một cái, nỗ lực nhếch miệng cười: "Thật ra người
nên xin lỗi phải là mình, vì đã nói những lời khó nghe như vậy."
"Tóm lại là không có nói nhiều."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!