Cuối cùng, họ chạy tới một quảng trường đông người thì mới ngừng lại, họ cũng không biết rốt cuộc chạy bao lâu, cho đến khi thật sự không thể
chạy nổi được mới thôi. Cả người Lục Tắc Linh đều đang run lẩy bẩy, trên người cô chỉ có một bộ quần áo ngủ đã bị xé rách, cùng với áo khoác của Tiếu Tiên, khó khăn lắm mới che được tới đùi, thời tiết vừa mới lập
xuân, người đi đường trên người còn mặc áo rộng nách, vậy mà hai chân cô lại để lộ ra bên ngoài như vậy, làm cho cô ở trong đám người đó càng
trở nên kỳ quặc.
Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn cô, chắc hẳn trong mắt
một ngàn người thì có đến một ngàn tưởng tượng, chỉ là những thứ tưởng
tượng này, hơn phân nửa đều là không tốt.
Lục Tắc Linh co rút người lại ngồi ở trên bậc thang, gắt gao ôm lấy hai
chân của mình, rõ ràng rất lạnh, rõ ràng toàn thân đã nổi hết da gà, vậy mà cô lại không cảm giác được gì, chỉ cảm thấy chết lặng.
Tiểu Tiên vẫn còn sợ hãi, thậm chí còn quên vứt vũ khí hành hung, cô vẫn cầm cái đồng hồ báo thức dính máu ở trên tay. Cô ngồi bên cạnh Lục Tắc
Linh, một hồi lâu sau mới không đành lòng mà nói: "Đừng khóc."
Lúc này, Lục Tắc Linh mới phát hiện ra trên đầu gối rơi đầy nước mắt,
một giọt một giọt trong sáng thuần khiết, cô giơ tay lên lau đi, tay
liền ươn ướt.
Cô quật cường lắc đầu một cái: "Mình không sao."
Tiểu Tiên khẽ thở ra một hơi, cuối cùng đem này đồng hồ báo thức ném
xuống đất, một lát sau lại đi nhặt lên, cô ấy chê cười nói: "Không biết
lão ta đã chết chưa, nếu chết rồi, thì đây chính là hung khí."
Giọng điệu vô cùng nhẹ nhàng, nhưng hai người đều hiểu nó có ý nghĩa như thế nào. Họ nhớ rõ lúc chạy trốn, trên mặt ông ta có rất nhiều máu.
"Thật xin lỗi." Lục Tắc Linh khó chịu nói: "Là mình liên lụy đến cậu."
Tiểu Tiên lắc đầu một cái: "Không, đây là việc mình luôn muốn làm." Cô
thở dài một cái: "Mình chỉ không muốn cậu sẽ giống mình, mỗi đêm đều gặp ác mộng."
Lục Tắc linh hoảng sợ trợn to hai mắt, khó có thể tin nhìn Tiểu Tiên, không thể tin được cô ấy lại hiểu tất cả.
"Tiểu Tiên..."
"Ha ha!" Tiểu Tiên cười, nhưng nụ cười ấy sao lại đau khổ đến như vậy:
"Không tìm được việc làm, không có tiền, mẹ mình cần tiền để trị bệnh,
mình không thể mất đi công việc, bị khi dễ cũng không dám nói, len lén
nói cho bà chủ, bà ấy cũng chỉ nói với mình là, thật xin lỗi." Cô ngước
đầu, nỗ lực kiềm nén nước mắt: "Trên cái thế giới này căn bản không có
cái gì **, tôi sớm thấy rõ..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!