Edit: Rei
Thật ra thì Thịnh Nghiệp Sâm không biết như thế nào mới là cuộc sống mà
anh mong muốn nhất. Rõ ràng đã nhìn thấy được thế này, chung uy lại cảm
thấy tất cả đều không phải là thật.
Đêm dài đằng đẵng, anh nhắm mắt lại, đắm chìm trong một vùng tăm tối, mới có cảm giác an toàn.
Sau khi anh hồi phục thị lực thì không thể nào thích ứng được, luôn ở
trong nhà vô thức tìm kiếm hình bóng của một người nào đó. Nhiều lần
tỉnh lại, vô tri vô giác dùng giọng nói lạnh lùng nói chuyện với Diệp
Thanh, mặc dù không có gọi tên, hai người cũng đều biết những lời này là đang nói với ai.
Thói quen thật là chết người. Bốn năm, thể xác và tinh thần của anh cũng đã quen dần với hình dáng khúm núm của người phụ nữ kia, nhưng cô lại
không lưu luyến chút mà rời đi, tự cho là đúng gọi Diệp Thanh trở về, tự cho là đúng cảm thấy tất cả đều đã trở lại điêm bắt đầu.
Đồ đạc trong nhà cũng không phải là đầy đủ, bây giờ phong cách trong
phòng cũng không giống lúc trước, ngày trước mắt của anh không nhìn thấy gì, nên không biết Lục Tắc Linh đem nhà anh làm cho buồn cười đến vậy.
Tự tay xé toang từng miếng xốp trong bọc ở góc bàn, góc tủ ra. Anh xe
rất lâu, quá nhiều, thật không biết Lục Tắc Linh sao lại có thể kiên
nhẫn ngồi dán từng cái như vậy. Xé toang từng cái một, nhưng trên đó vẫn còn lưu lại những dấu vết mơ hồ, những thứ này nhỏ bé nhưng ngoan cố
này rất giống Lục Tắc Linh, rõ ràng đã đi rồi, nhưng lại giống như đang ở cùng một chỗ.
Cô đã đi hoàn toàn, dọn dẹp sạch sẽ những thứ thuộc về cô không còn một
mống, ước chừng là cô đã rất sợ, cho nên không muốn để lại bất cứ thứ gì cho dù là nhỏ nhất vì sợ anh sẽ chướng mắt mà nổi giận. Lật tung cả nhà lên, cuối cùng chỉ tìm được một cái hộp xinh xắn ở trong góc tủ.
So với những vật mà anh thường thấy, thì cái hộp nhỏ này rất thô, chữ ở
phía trên đã phai màu, Thịnh Nghiệp Sâm lấy cái hộp ra, nhẹ nhàng mở.
Bên trong là một cặp nhẫn bạc, không phải là dạng đẹp mắt gì, cũng đã cũ rồi, hoa văn hơi cổ, cặp nhẫn rất giản dị, vừa nhìn đã biết rất rẻ rồi.
Anh chợt nhớ tới một lần kia, vì vấn đề tiền bạc mà anh cãi nhau kịch
liệt với ba mẹ, anh tức giận không muốn có chút dính líu gì đến bọn họ,
nhưng sau khi anh bị mù, cái gì cũng không làm được, ngay cả tự nuôi
sống chính mình cũng không thể, chứ đừng nói chi đến việc mang theo Lục
Tắc Linh? Anh chỉ có thể mặc cho bọn họ tự quyết định.
Cái gì mà làm việc từ thiện? Cái gì mang danh nghĩa người mù? Tất cả
cũng là do cha mẹ không muốn người khác bàn tán con trai ưu tú của bọn
họ vì bị mù mà trở thành vô dụng mà thôi. Làm soa anh không biết được
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!