Edit: Rei
Lục Tắc Linh quá khẩn trương vì đứa bé này rồi, hầu như lúc nào cô cũng
phải lo lắng đề phòng, cô một mực tìm cách rời đi, lặng yên không tiếng
động hỏi thăm lịch trình hàng ngày của Thịnh Nghiệp Sâm, sau đó sắp xếp
bước đi cho mình.
Nhưng có rất nhiều thứ quá bén nhọn, tay càng cầm gần, thì càng nhanh chóng mất đi.
Đã hơn một năm nay Thịnh Nghiệp Sâm chưa từng đi công tác lần nào, vậy
mà lại bị Lục Tắc Linh đụng phải, Lục Tắc Linh nghĩ, những việc này chắc chắn là do ông trời sắp đặt đây mà.
Buổi sáng, sau khi đi tiễn anh về, cô bắt đầu thu dọn đồ đạc. Thật ra
thì cũng không có gì để dọn dẹp, cô chỉ có vài bộ quần áo đơn giản, văn
kiện và một bóp tiền có mấy trăm đồng cuối cùng của cô. Duy chỉ có một
thứ đi quá giới hạn , là cô mang theo vật mà bà nội đã cho, chính là tấm hình của Thịnh Nghiệp Sâm.
Lục Tắc Linh lưu luyến vuốt ve dòng chữ ngoài sau tấm hình.
"Hướng hoa chi thảo, giới sáng thưa thớt; tùng bách chi tốt, rét đậm không yếu."
Thật là một lời chúc tốt đẹp, cô hi vọng đứa bé của cô, về sau cũng có thể có trở thành một cây tùng bách khí phách như vậy.
Cô quét dọn nhà cửa sạch sẽ, đồ đạc của cô cũng không nhiều lắm, sau khi được cô sửa sang lại, trong phòng này giống như không để lại chút dấu
vết nào về sự tồn tại của cô cả.
Như vậy thật tốt, anh cũng sẽ không nghĩ đến cô,
Tâm không phiền muộn cũng tốt, tóm lại là cô vẫn nên quan tâm một chút nữa thôi?
Lúc cô xách hành lý rời đi, cô đưa mắt nhìn căn phòng lạnh tanh này một
lần nữa, nhìn cái nơi mà cô đã sống trong suốt bốn năm qua.
Từng cái góc cũng gợi cho cô rất nhiều nỗi nhớ, cho dù là khổ sở, cũng rất đáng gái để cô nhớ, như vậy cũng đủ rồi?
Cô sờ bụng một cái, nhẹ nhàng xoa bụng trao đổi với đứa bé. Cô nghĩ, đợi đến lúc nó trưởng thành, cô nhất định sẽ vì nó mà bịa ra một câu chuyện như teh61 này: vì yêu nên mới có em bé nhưng tiếc là đã bị bỏ lỡ, nhưng tình cảm nhớ nhung sâu đậm của một người cha cũng không bao giờ mất
được.
Cô tự cười giễu cợt, cảm thấy mình như đang diễn một bộ phim truyền hình vậy.
Có lẽ phải chấp nhận thôi? Khi bàn tay cô cầm lấy chốt cửa, cô thoáng do dự một lát, đúng là cô vẫn không bỏ được.
Cứ như vậy một lát mà thôi, cửa được mở ra, không phải do cô mở ra, mà là được mở ra từ phía bên ngoài.
Hình dáng quen thuộc của Thịnh Nghiệp Sâm xuất hiện trước mặt cô. Cô
kinh ngạc trợn to hai mắt. Giỏ hành lý trên tay cũng vì vậy mà rơi xuống đất.
Cô theo bản năng lùi về phía sau hai bước, trái tim cô lúc đó gần như ngừng đập, ngay cả hô hấp cũng quên mất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!