Thật ra thì Thịnh Nghiệp Sâm chưa hề ngủ, từ lúc biết chuyện Lục Tắc Linh mang thai, trong lòng anh cứ như một mớ bòng bong.
Lục Tắc Linh lên giường liền núp vào góc giường, mấy năm này vẫn luôn
như thế, vẫn luôn nằm thật sát mép giường. Chỉ cần anh nhút nhích một
chút thì chắc cô sẽ rớt khỏi giường ngay, anh thường nghi ngờ không biết cô có Tiểu Long Nữ hay không, có thể ngủ trên một sợi dây thừng mà
không bị rớt xuống.
Lúc trước xem trong phim, Tiểu Long
Nữ nói kiểu ngu này giúp mình cảnh giác tốt hơn.
Vậy còn Lục Tắc Linh? Cô ấy cảnh giác cái gì? Anh sao?
Hơi thở của Lục Tắc Linh rất nhỏ, nhiều lần phải phải dựng lỗ tai lên
mới có thể nghe được, lâu nay anh cảm thấy cô im lặng giống như một hồn
ma. Mấy năm nay, cô vẫn luôn thận trọng khi ở bên cạnh anh, ngay cả nói
mớ cũng không dám, gần như chưa bao giờ ầm ĩ làm phiền đến anh, ngay cả
chính anh cũng không biết vì sao mình lại ghét cô. Bất luận là thân phận gì, cô đều làm qusa ưu tú, ưu tú đến nỗi ngay cả anh cũng muốn làm trái với lòng mình mà không ghét cô nữa.
Nếu không phải cô từng làm anh đau đớn khổ sở, anh nghĩ, cô đáng được đối xử tử tế, chỉ là người đó không nên là anh!
Cảm thấy hơi thở của cô đã ổn định, anh lặng lẽ quay về phía của cô, bên tai anh giống như vang lên một câu thần chú, anh vươn tay ra, sờ bụng
của cô.
Bụng cô vẫn chưa nhô lên, không sờ thấy gì, chỉ thấy mềm nhũn, không
khác gì trước đó. Cô gầy, cánh tay và bả vai đều lởm chởm xương, ngay cả sức nặng của linh hồn cô còn khó chống đỡ nổi, khó có thể tưởng tượng,
cô lại có thể chống đỡ một sinh linh nhỏ bé.
Cảm giác này thật thần kỳ, dường như dòng máu trong cơ thể của cô, xuyên thấu qua thân thể, chạm vào nơi sâu nhất trong linh hồn của anh, y như
bị đụng trúng nước sôi, anh nhanh chóng rút tay về.
Nhịp tim mất khống chế đánh liên hồi như đánh trống, anh vội vàng lật người lại.
Trong khoảnh khắc đó, anh lại có mấy phần mong đợi, mong đợi đứa bé này, đứa bé của anh. Anh thậm chí còn hoang đường nghĩ có lẽ đứa bé này sẽ
là một cô gái, xinh đẹp giống như cô vậy.
Anh bị chính ý nghĩ của mình hù sợ, nhưng anh lại không biết, cô ấy cứ
như độc dược chiếm hết đầu óc của anh, thậm chí vượt qua cả Diệp Thanh.
Qúa điên cuồng, anh không thể tin được đây là sự thực.
Nhất định là do quá hận, nếu không anh làm sao có thể nhớ rõ ràng hình dáng của cô như vậy?
Đây không phải là thật, nhất định không phải.
Anh nghiêng người, đưa lưng về phía cô, nhưng vẫn cảm thấy sự tồn tại
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!