Chương 17: (Vô Đề)

Bà nội của Thịnh Nghiệp Sâm đã hơn 80 tuổi, mắc chứng hay quên của người già, nhưng vẫn hiền lành như trước đây. Thịnh Nghiệp Sâm cách một khoản thời gian sẽ đi thăm bà nội, ở bên bà vài ngày.

Bà nội trải qua thử thách của chiến tranh, chứng kiến quốc gia lần lượt

thịnh rồi suy, nên tư tưởng rất thoải mái, bà rất thích Lục Tắc Linh,

thường nói với Thịnh Nghiệp Sâm: "Hãy quý trọng Tắc Linh, trên đời này

con không tìm được người thứ hai một lòng một dạ đối với con như con bé

ấy đâu."

Qúa trình yêu diễn ra rất chậm nhưng kỳ thật lại diễn ra rất nhanh,

giống như rượu lên men, từ sáng long lanh lắng đọng đến đậm đà. Thời

điểm cô phát hiện, thì đã không cách nào rút ra được rồi. Mọi người có

thể nhìn ra được sự hy vong trong mắt của cô, duy chỉ có mình Thịnh

Nghiệp Sâm, vẫn làm như không thấy.

Toa xe rộng rãi, Thịnh Nghiệp Sâm ngồi cách cô rất xa, ngồi ở phía cuối, Lục Tắc Linh cúi đầu nắm ngón tay của mình, cô biết anh sẽ không nói

chuyện với cô, cô cũng sẽ không tự nhiên mà quấy rầy anh.

Tinh thần của cô không được tốt lắm, ban đêm vẫn thường gặp ác mộng,

được phép sống là điều quá to lớn, ngay cả trong mơ cô cũng rất cực

đoan, ngoại trừ mồ hôi lạnh ra, thì cô hoàn toàn không động đậy, cũng

chưa từng phát ra bất cứ âm thanh gì.

Cô nằm mơ thấy mình đang ở trong rừng Châu Phi, đất đai cằn cỗi, mênh

mông không có người ở, trên mặt đất chỉ có lẻ tẻ vài cộng cỏ dại, bởi vì ánh nắng mặt trời gay gắt mà khô héo, cô không thể động đậy, toàn thân

như bị trói lại nằm trên mặt đất nóng như lửa đốt, chim ưng từ trên trời đáp xuống, lao thẳng về phía cô, mổ vào trái tim của cô, từng phát từng phát, máu tươi đầm đìa, đau đến toàn thân của cô cũng bắt đầu co quắp.

Lúc cô tỉnh lai, nhớ tới giấc mơ đó, không khỏi rùng mình một cái. Tắm

rửa thay quần áo, cô vẫn còn thấy chóng mặt. Trong tiềm thức, cô sợ nhất chính là những giấc mơ như thế này, không hề che dấu cảm giác, bất lực

lại tuyệt vọng, cô cảm thấy có chút xấu hổ.

Giống như, giống như cảm giác mỗi lần đối mặt với Thịnh Nghiệp Sâm.

Thịnh Nghiệp Sâm về nhà, bà nội rất vui mừng, phân phó bảo mẫu làm một

bàn thức ăn ngon. Bà nội ở trong một ngôi nhà có hơi cũ, độc nhất một

khu, tòa nhà ba tầng, có một tiểu viện nhỏ, trồng đầy hoa hồng. Lúc còn

chiến tranh, ngôi nhà này từng rơi vào tay giặc, kẻ xâm lược phân chia

khu vực, xây dựng không ít kiến trúc mang phong cách châu u, cổng vòm

hình tròn, cửa sắt được sơn đen, in đầy

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!