Chương 16: (Vô Đề)

Lòng tham của con người giống y như dòng nước, có được một chút, lại

muốn thêm một chút nữa... nếu có khác thì chính là nước thì vẫn không

ngừng chảy. Lúc ban đầu, Lục Tắc Linh chỉ là muốn ở lại bên cạnh Thịnh

Nghiệp Sâm, cho dù chỉ là một cái bóng cũng được, cô cũng thỏa mãn lắm

rồi, nhưng lâu ngày, cô lại sinh lòng tham, chỉ vì một cái hôn của anh

mà không ngừng sinh ra ảo tưởng. Cô muốn biến giấc mơ kia trở thành sự

thật, có lẽ nếu cô cố gắng thêm chút nữa thì Thịnh Nghiệp Sâm sẽ yêu cô

cũng không chừng.

Đã lâu lắm rồi cô không vì mình mà đi dạo phố, mấy năm may quần áo cô

mặc đều là do Thịnh Nghiệp Sâm thấy giảm giá nên thuận tiện mua cho cô,

ngay cả cô cũng dần quyên mình là người chỉ mới hai mươi mấy tuổi, có

thể tùy ý trang điểm như những người phụ nữ trẻ trung khác.

Vẻ mặt chọn quần áo của cô y như lúc chọn mua dưa hấu, chuyên chú và rất nghiêm túc, không không ngừng lục lọi, cô mua một cái váy và một cái áo khoát, những thứ này đối với cô mà nói là rất xa sỉ.

Thanh toán xong, cô vui mừng xách túi trở về, định vào nhà thì đột nhiên nhớ ra, Thịnh Nghiệp Sâm bị mù rồi, cái gì cũng không nhìn thấy, cô có

mặc như thế nào thì cũng có gì quan trọng đâu?

Cô không khỏi tự cười nhạo sự ngu ngốc của mình. Lục Tắc Linh mím môi,

cố làm ra vẻ hạnh phúc. Cất xong đồ, cô nhanh tay nhanh chân chui vào

phòng bếp, bắt đầu chuẩn bị cơm tối. Tất cả đều là những món Thịnh

Nghiệp Sâm thích ăn, cô thấy mình biểu hiện thái độ lấy lòng anh rõ ràng úa rồi , nhưng cô lại không cách nào ngừng lại được.

Nấu cơm xong, cô đứng trước hồ nước, nhớ lại chuyện đêm hôm qua, bất

giác liền cảm thấy ngọt ngào. Cô lấy tay chạm vào môi mình, giống như

trên đó vẫn còn lưu lại hơi ấm của Thịnh Nghiệp Sâm vậy.

Chuẩn bị xong tất cả, nhưng Thịnh Nghiệp Sâm vẫn chưa về, cô không biết

mình lấy lá gan ở đâu, lại dám lấy điện thoại ra gọi cho Thịnh Nghiệp

Sâm.

Chỉ là một cái hôn mà thôi, Lục Tắc Linh cũng chỉ coi nó như là sự bố

thí của Thịnh Nghiệp Sâm cho mình, chỉ tiếc, từ đầu tới cuối, Thịnh

Nghiệp Sâm cũng chưa từng cho cô lấy lần nào.

Một hồi lâu sau mới có người nghe máy, đầu kia truyền đến giọng nói có chút say của Thịnh Nghiệp Sâm: "Ai vậy?"

Lục Tắc Linh có chút khẩn trương, nhỏ giọng nói: "Là em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!