Công ty cấp một khoản tiền để mua một số thiết bị giảng dạy cùng bàn ghế cho trường khiếm thị, Thịnh Nghiệp Sâm bận rộn giải quyết xong công
việc liền đi một chuyến đến trường học.
Trường học và viện mồ côi hợp tác với nhau, các trẻ được nhận vào đều
tàn tật và vứt bỏ. Thịnh Nghiệp Sâm có chút cảm thông với những đứa trẻ
này như đang cảm thông với chính mình trước kia. Cha mẹ anh đều là dạng
người của công việc, lúc anh vẫn còn mặc tã lót thì đã được đưa cho bà
nội nuôi dưỡng. Khi còn bé cho dù đi đến nơi nào thì anh cũng đều đi
cùng với bà nội và bảo mẫu, trừ hàng năm chụp chung một tấm hình gia
đình, anh thậm chí còn không có tấm hình nào chụp riêng với cha mẹ. Khi
còn bé anh vẫn không hiểu tại sao cha mẹ lại như thế, luôn hết lần này
đến lần khác chờ mong bọn họ gọi điện về cho mình, vậy mà bọn họ chưa
từng gọi về lần nào, vất vả lắm mới về được một lần thì cũng chỉ cho anh tiền, mua những thứ đắt tiền làm quà tặng cho anh, dùng chút ít thời
gian ở cùng anh, anh như vậy, thì có khác gì so với những đứa trẻ bị bỏ
rơi này đâu? Cha mẹ anh, ngay cả nhìn cũng không nhìn anh một cái.
Tuổi thơ cô đơn tịch mịch của anh cuối cùng cũng vì sự ra đời của em gái mà thay đổi, nhưng đến cuối anh vẫn mất đi đứa em gái mà anh yêu quý
nhất. Em gái ra đi ngoài ý muốn đã hoàn toàn làm mối quan hệ giữa anh và cha mẹ càng xấu đi. Anh đối với cha mẹ hận đến nỗi không thể hòa giải
được nữa.
Đêm trước kỳ thi tốt nghiệp trung học, cha mẹ nói sẽ cho anh ra nước
ngoài học, khi đó quan hệ giữa anh và cha mẹ đã trở nên rất xấu, tất
nhiên anh sẽ không nghe theo lời bọn họ . Thành tích học tập của anh
luôn rất tốt, cũng không phải trời sinh anh thích học tập, anh chỉ muốn
thay đổi, có thể sớm thoát khỏi cha mẹ, không muốn dựa vào bọn họ nữa.
Thời điểm nhập học ở trường đại học, Thịnh Nghiệp Sâm tới làm thủ tục,
anh cảm thấy trường này rất nhạt nhẻo, cho đến khi gặp được Diệp Thanh.
Diệp Thanh bị bạn bè ở hội học sinh lôi kéo đi làm tình nguyện viên, trợ giúp những học sinh mới nhập học làm thủ tục. Diệp Thanh vừa lúc bị
phân đến giúp Thịnh Nghiệp Sâm. Thật ra Thịnh Nghiệp Sâm chọn trường này là do đàn anh khóa trên đề nghị, cho nên anh mới tới, ngày đó anh cũng
không biết là sợi dây thần kinh nào của mình không bình thường, đột
nhiên có ý muốn trêu chọc cô, cũng liền nghĩ sai thì hỏng hết, mọi
chuyện cứ tùy vào duyên số.
Diệp Thanh tốt bụng giúp Thịnh Nghiệp Sâm xách hành lý, va li nặng như
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!