Edit: Rei
Kể từ lúc lở tay làm Lục Tắc Linh bị thương, thái độ của Thịnh Nghiệp
Sâm đối với Lục Tắc Linh cũng khá hơn một chút, lúc trước vô cùng bài
xích thì sau này lại biến thành lạnh lùng. Anh không nói với cô lời nào, rồi lại vô cùng lệ thuộc vào cô, tạm thời nhà họ Thịnh để cho Lục Tắc
Linh ở lại, thỉnh thoảng cô sẽ về đó thay đồ, nghỉ ngơi, rồi vài tiếng
sau lại rời đi, lúc ấy Thịnh Nghiệp Sâm sẽ tra tấn bảo mẫu, cho đến lúc
Lục Tắc Linh trở lại. Cuối cùng không còn cách nào khác, Lục Tắc Linh
không rời đi nữa, thu dọn đồ đạc, ăn ngủ luôn ở trong phòng bệnh.
Sau khi xuất viện, Thịnh Nghiệp Sâm từ chối ở cùng cha mẹ, chọn một ngôi nhà trong thành phố mà sống, cũng chính là nơi mà Lục Tắc Linh ở suốt
ba năm trời sau đó. Sau khi về nhà, mọi vấn đề sinh hoạt của Thịnh
Nghiệp Sâm đều không muốn bảo mẫu nhúng tay vào, cũng không tiếp xúc với người khác, cuộc sống ngày thường của anh
đều do một tay Lục Tắc Linh chăm sóc.
Anh cũng trở nên trầm mặc hơn, không còn nhắc tới Diệp Thanh nữa, cũng
không còn muốn đi theo chị ta nữa. Trừ những lúc thỉnh thoảng trong mơ
không khống chế được mà gọi tên chị ta, cái tên Diệp Thanh cũng gần như
biến mất trong cuộc sống của bọn họ.
Khi đó Lục Tắc Linh cho rằng mình vẫn còn cơ hội, cô cảm thấy tất cả bỏ
ra đều là đáng giá, chỉ cần Diệp Thanh đi, dù là một phần vạn cơ hội, cô cũng không muốn bỏ qua.
Chỉ là cô không biết, sự giày vò tra tấn, kỳ thật tới bây giờ mới bắt đầu.
Thời gian đầu bị mù kỳ thực không hề dễ chịu gì, hơn nữa đối với một
người đàn ông vốn đang bình thường, quả thật là một đả kích chí mạng.
Thịnh Nghiệp Sâm cự tuyệt bảo mẫu cũng như bắt đầu cự tuyệt cô.
Nhà được thiết kế rất đơn giản, thiết kế như những nhà bình thường khác, đồ nội thất có rất nhiều góc cạnh. Thịnh Nghiệp Sâm không nhìn thấy nên rất nhiều lần vô tình đụng phải.
Anh lảo đảo nghiêng ngã lục lọi, bất luận là ăn cơm hay đi vệ sinh, thậm chí tắm cũng kiên trì tự mình làm, bị đụng ngã cũng là chuyện thường
như cơm bữa, làm cho toàn thân thương tích đầy mình.
Lục Tắc Linh thường ngừng thở đứng cách chỗ anh không xa, cô không dám
phát ra âm thanh quá lớn, sợ anh phát hiện sẽ ghét, nhưng cô lại không
yên lòng, cho nên lúc nào cũng đi theo. Cô cũng không nhớ rõ anh đã ngã
xuống qua bao nhiêu lần, mỗi một lần cô muốn đi tới dìu cũng bị anh hất
ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!