Bản tính con người vốn đều là ích kỷ , Lục Tắc Linh nói dối không chóp
mắt với Diệp Thanh, cô cũng đã có thể dự liệu được con đường phía sau sẽ đầy chông gai.
Sau khi Diệp Thanh đi, vô số lần Thịnh Nghiệp Sâm chất vấn Lục Tắc Linh. Anh không thể lý giải được tại sao Lục Tắc Linh lại cố chấp như vậy, sự oán hận của Lục Tắc Linh với Diệp Thanh không thể diễn tả bằng lời nói. Anh hối hận việc đêm hôm đó, hối hận vì lúc đó không đủ kiên cường. Anh và Lục Tắc Linh đều giống nhau, đều đi vào ngõ cụt, anh hết lần này đến lần khác nghĩ tới những chuyện đã qua, nhưng vẫn không chịu chấp nhận
sự thật. Anh dùng vô số vẻ mặt hỏi Lục Tắc Linh, yếu ớt, giận dữ, bình
tĩnh, tuyệt vọng... Lục Tắc Linh thủy chung trầm mặc. Cô không
biết phải trả lời như thế nào, bởi vì cô cũng chỉ làm theo những gì trái tim cô muốn.
Từ lúc Thịnh Nghiệp Sâm bị mù thì tính khí càng ngày càng xấu, giận dữ
khác thường. Anh cho là Diệp Thanh rời đi đều là do Lục Tắc Linh. Anh
hận Lục Tắc Linh, mà Lục Tắc Linh lại cứ không chịu đi, ngày đêm cực
nhọc chăm sóc cho anh, mắng thế nào, nhục nhã cô thế nào cô cũng không
chịu đi. cô nhận hết tất cả tức giận của anh, thay thế ánh mắt cho anh,
chăm sóc anh rất cẩn thận, ngay cả bảo mẫu cũng phải thán phục.
Bởi vì Thịnh Nghiệp Sâm không nhìn thấy gì, nên rất nhạy cảm và đa nghi, hơn nữa còn rất ghét việc cha mẹ mình hòa thuận với Lục Tắc Linh, còn
anh Lục Tắc Linh có rất nhiều mâu thuẫn, bị buộc thừa nhận sự tồn tại
của cô, làm anh càng thêm ghét cô, nhưng lại không thể rời khỏi cô, anh
đã quen được cô khom lưng chăm sóc chu đáo, nhưng nhiều lúc, lại cảm
thấy vô cùng khó chịu, lúc anh tỉnh táo thì luôn rất ghét Lục Tắc Linh,
nhưng đến khi yếu ớt thì lại tìm đến cô. Bác sĩ và bảo mẫu đầu cảm thấy
anh thật kỳ quái, Lục Tắc Linh luôn xuất hiện những lúc thích hợp, sợ
Lục Tắc Linh hầu như không thể ứng phó nỗi với tâm trạng thất thường của anh, cô thì không hề suy nghĩ phức tạp, chỉ cần anh để cho cô ở lại, cô sao cũng được.
Trong đầu anh có máu bầm nên cần phải ở lại theo dõi, các bác sĩ chữa
trị cho anh rất cẩn thận, các chuyên gia tới từ bắc kinh cùng bác sĩ ở
bệnh viện đã hội chẩn, cuối cùng đưa ra kết luận, cần giải phẫu,
nhưng giải phẫu hộp sọ có tính nguy hiểm cao, ai cũng không dám mở miệng nói cho nhà họ Thịnh biết, dù sao gia đình này chỉ có một người con
trai , nếu như có chuyện gì không may, thì ai dám chịu trách nhiệm?
Anh vẫn ở bệnh viện quan sát, những lúc đầu đau dữ dội, anh sẽ trở nên vô cùng nóng nảy.
Ngày đó Hạ Diên Kính tới bệnh viện , Thịnh Nghiệp Sâm đang phát bệnh, cơ thể anh đã gần như bình phục, nên sức lực rất lớn, nên lúc anh điên lên không
ai ngăn cản được, một tay anh đẩy ngã cái tủ, mà Lục Tắc Linh muốn đỡ
lấy cái tủ, tránh cho Thịnh Nghiệp Sâm bị đụng trúng, nhưng cô không đủ
sức, không đỡ nổi, không chỉ không vịn được, mà còn bị cái tủ đó đè lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!