Chương 12: (Vô Đề)

Khi còn rất nhỏ, Lục tắc Linh đã mất mẹ, do căn bệnh bạch cầu cấp tính,

cho đến tận bây giờ, Lục Tắc Linh cũng không biết đó là bệnh gì, chỉ

biết mẹ mỗi ngày đều nằm ở trên giường ngủ, bệnh đến nổi tóc và răng

cũng rụng hết.

Cô vẫn nhớ như in ngày mẹ qua đời, sáng sớm lúc ra khỏi cửa, mẹ vẫn còn

thân thiết hôn lên mặt cô một cái, dịu dàng vuốt đầu của cô nói: "Bảo

bối của mẹ, kỳ thi lần này nếu con thi được một trăm điểm, mẹ sẽ mua váy mới cho con", nhưng đến buổi trưa, ba từ cơ quan buồn bả đến trường

học, vội vội vàng vàng đón cô đến bệnh viện. Cuối cùng, cô cũng không

thể được gặp mẹ lần cuối, lúc cô đến phòng bệnh, chỉ thấy ba đang quỳ

trước giường bệnh mà khóc

Cô không hiểu tại sao ba lại khóc nhiều đến như vậy, sau lưng không

ngừng run rẩy, âm thanh cũng rất tuyệt vọng. Người lớn ở bên ngoài cửa

cũng rấm rức khóc, tất cả mọi người đều rất buồn, nhưng cô lại không

hiểu, không hiểu ý nghĩa của sự ly biệt.

Cô còn quá nhỏ, mới học tiểu học năm nhất, nên không có chút khái niệm

nào về sinh tử. Cô ngây ngốc hỏi: "Ba, có phải mẹ chết rồi hay không?"

Ba đau khổ đến mất hết lí trí tát cô một cái: "Con nói bậy cái gì vậy hả! Con thử trù ẻo mẹ con thêm một lần nữa đi thì biết!"

Cái tát đó rất đau, đau đến mức rất nhiều năm sau đó cô vẫn còn nhớ như in.

Lần đó, cô thật sự đạt được một trăm điểm, nhưng mà mẹ lại không mua váy mới cho cô. Mẹ thất hứa rồi, mẹ đi, mẹ rời bỏ cô. Tánh mạng của con

người sao lại mỏng manh đến như vậy, có khi, chỉ cần xoay người lại, sẽ

không còn chút bóng dáng nào, cô đã mất đi một lần, nên không thể chịu

nhiều hơn được nữa. Cô không muốn phải tiếc nuối, giống như với mẹ vậy,

thậm chí còn không kịp nữa nói một câu hẹn gặp lại.

Từ đó về sau, cô và ba nương tựa nhau mà sống, tính ba cẩu thả nên không thể nào thắt bính cho cô, đến năm mười hai tuổi cô vẫn luôn để tóc

ngắn, ba bận rộn công việc không có thời gian giặt quần áo, nấu cơm, từ

lúc tiểu học cô đã bắt đầu làm những công việc đó. ba cô vừa giử vai trò một người ba, vừa là một người mẹ để cô không phải chịu cô đơn, ba cùng cô học đàn, mua cho cô quần áo, giầy dép đẹp nhất, chỉ vì muốn hoàn

thành tâm nguyện của mẹ, dạy dỗ cô trở thành một thục nữ mà người người

ao ướt.

Từ nhỏ đến lớn cô vẫn luôn nổ lực hết mình, mặc kệ là làm cái gì, chỉ

cần cô cho là mình làm được, thì nhất định phải làm tốt nhất, bởi vì cô

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!