Chương 11: (Vô Đề)

Tình trang yêu thầm

của Lục Tắc Linh, thực chất là đang tự dung túng cho chính mình, cô cam chịu, dung túng bản thân dần dần trầm luân, mất đi tâm trí. Sau khi mấy chị em cùng phòng biết được việc này, không ai vừa lòng với việc này

cả. Các cô ấy đều có bạn trai, nên rất thông cảm cho Diệp Thanh, không

có có cách nào tha thứ cho một người chen ngang như cô. Chỉ có Hạ Diên

Kính đồng ý nói chuyện với cô, nhưng không thể thân thiết như trước được nữa.

Nhìn cô một mình ăn cơm, múc nước, tắm rửa, Hạ Diên Kính đã nói: "Lục Tắc Linh, cậu nhìn lại mình xem, xem xem cậu trở nên đáng

thương như thế nào, đáng giá sao?"

Không cần thiết phải nói thêm

bất cứ điều gì hết, cô chính là một tấm gương. Cô hủy hoại hết tất cả

một chút quan hệ còn xót lại giữa Diệp Thanh và Thịnh Nghiệp Sâm, cắt

đứt phần tình cảm đã ràng buộc bọn họ, Diệp Thanh là người cao ngạo, sao có thể chấp nhận lỗi lầm to lớn như vậy, để cho chị ta biết được việc

này, mới có thể nói ra những lời đó. Cô không biết có đáng giá hay không , cô chỉ biết là, chỉ có như vậy mới có thể giữ Thịnh Nghiệp Sâm lại,

Cho dù anh hận cô, cô cũng sẽ không tiếc. Lúc Thịnh Nghiệp Sâm nói với

cô:"Có lẽ suốt đời cũng không trở về nữa", có ai biết được rằng, khi đó, cô sợ hãi đến nhường nào?

Ngày đó, bóng lưng rời đi của Diệp

Thanh rất quyết tuyệt, Thịnh Nghiệp Sâm cũng không đuổi the, anh ngã quỵ xuống đất, hai tay gắt gao túm lấy tóc, không ngừng gầm rú giống như dã thú. Lúc đó, chắc chắn anh rất đau khổ, chỉ vì sai lầm nhất thời, mà

phải trả cái giá lớn như vậy, phải mất đi người mà mình yêu thương nhất.

Lục Tắc Linh cũng đồng tình với anh, cũng thấu hiểu phần tình cảm sâu nặng

của anh, cô chính là một người ích kỷ, cô chỉ biết làm theo ý mình.

Anh không trách cô, cũng không hề nói bất cứ lời lẽ nặng nề nào, cô cũng

không biết qua bao lâu, Thịnh Nghiệp Sâm cuối cùng cũng đứng dậy , anh

đưa lưng về phía Lục Tắc Linh, cô thấy không rõ vẻ mặt của anh, chỉ nghe thấy giọng nói trầm ấm của anh, thong thả nói: "tôi thật không may mà,

ngày đó tôi mơ mơ màng màng cảm thấy cô không phải Diệp Thanh, nhưng khi nghe được câu nói của cô, tôi còn tưởng mình may mắn, có lẽ chính là

vậy. Lúc cô rời đi, cô nói cô không trách tôi, tôi còn tưởng là mình may mắn, cô thật sự là cô gái tốt, vì thành toàn cho tôi mà phải ủy khuất

bản thân mình, tôi cảm thấy thật có lỗi với cô."

Anh cười chế

giễu: "Nhìn đi, trên cái này thế giới này làm gì có may mắn như vậy, ai

cũng nên trả giá vì hành vi của mình, nhưng mà thật không nghĩ tới, cái

giá lại lớn đến như vây." Anh dừng lại, cuối cùng mới nói: "Như vậy, cô

có thỏa mãn không? Chúng ta không ai nợ ai gì nữa rồi phải không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!