Chương 1: (Vô Đề)

Đêm khuya chìm xuống, chính là lúc vô cùng âm u, thời tiết xấu, ban đêm thường có

tuyết, tuy nhiên trong biệt thự có không khí âm áp, nhưng vẫn làm cho người

cảm thấy không khí lạnh. Rẻm cửa sổ trong phòng không có kéo kín, xuyên

qua khe hở có thể nhìn thấy bầu trời âm u bên ngoài và chải quét tuyết

và hạt giống thông qua các vết nứt, giống như có người liên tục ném vào

không khí, dạng như đường. Bên trong và ngoài chênh lệch nhiệt độ làm

cho trên Di‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôncửa sổ tụ lại một tầng hơi nước, một tầng hơi mỏng, mờ mờ ảo ảo, khiến

người khác không phân biệt được là hiện thực hay là cảnh tượng trong mơ.

Lục Tắc Linh nhẹ nhàng chuyển người, làm góc chăn bên cạnh người kẹp vào,

chăn nhung san hô mỏng này là cô mới vửa đồi không bao lâu, rất nhẹ

nhưng cũng cực kỳ mềm mại, chẳng qua là anh không có phát hiện.

Trong phòng không mở đèn, chỉ có một chút ánh sáng mờ ảo rọi vào trong khe hở rèm cửa chiếu vào trong các đồ trang trí trong phòng. Lục Tắc Linh dựa

vào ánh sáng yếu ớt cẩn thân quan sát bóng dáng người đàn ông nằm bên

cạnh, cùng một kí ức giống nhau, sau khi anh thân mật thô bạo, liền quay lưng về phía cô. Như thể phân biệt rỏ ràng, im lặng tuyên bố về phía

cô, thế giới của anh, cô cả đời đều hi vọng với tới. Nhìn bóng dáng

trong bóng tối mông lung, Lục Tắc Linh có chút hoảng hốt, rõ ràng gần

như thế nhưng lại cảm thấy xa không thể chạm tới, rõ ràng quen thuộc như thế nhưng lại luôn cảm thấy xa lạ. Chính cô đều khó mà tưởng tượng ra,

cô và người đàn ông này đã sinh hoạt chung với nhau gần ba năm.

Không phải không xót xa, từ 21 tuổi đến 24 tuổi, tuổi xuân của người phụ nữ

là tốt đẹp nhất, giống như một dạng trang sách, lặng lẽ qua đi, kiên

quyết thế đấy.

Thịnh Nghiệp Sâm, cô cũng không biết mình rốt cuộc thương anh bao nhiêu, tất cả mọi người mắng chửi cô, nói cô là kẻ điên, có lẽ là, cô thương anh yêu đến không cần chính bản thân mình, ngay từ

đầu cô đã chính là kẻ điên. Cô biết anh vĩnh viễn không có khả năng cưới cô, cô cũng khôngDi‿ễnđ‿ànL‿êQu‿ýĐ‿ôn muốn thêm gì nữa, cô chỉ muốn cứ như vậy cùng anh một chỗ, cho dù là kẻ thù của toàn bộ thế giới.

Cô lặng lẽ xích sát lại gần anh, khẳng định anh híp thở ổn định, chính xác đã ngủ thiếp đi, hơi di chuyển một chút, dựa sát bên cạnh anh, đưa tay

xa cách ôm lấy eo gầy gò của anh. Cô muốn gần sát da thịt anh, mà lại sợ như thế đi quá giới hạn sẽ đánh thức anh dậy, cuối cùng chỉ dừng lại ở

da thịt anh với khoảng cách ước chừng mấy centimet, tượng tưởng cảm thấy chính mỉnh đang ôm lấy anh. Cực kỳ thân thiết với khoảng cách vô cùng

thân mật, giống như anh thật sự là của cô.

Như thế này, cũng đã làm cho cô thỏa mãn rồi.

Cô nghiêng nghiêng đầu, sợi tóc mềm mại dán ở sống lưng của anh, vừa định

lại gần chút nữa, Thịnh Nghiệp Sâm đang ngủ say đột nhiên giật giật, cô

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!