Điện thoại vừa ngắt, đầu dây bên kia im bặt đến ba, bốn giây sau mới có tiếng.
Khương Nhan Lâm thừa kiên nhẫn, bụng bảo dạ, cứ để El ngấm dần, dẫu anh có dập máy luôn thì cô cũng chẳng lấy làm lạ.
Nhưng rồi rất nhanh, giọng El vang lên: "Hóa ra đơn giản thế thôi."
El cười nói, giọng đầy hào hứng, bảo cô: "Em biết không Khương? Mavis thích kiểu con gái nào không quan trọng."
Khương Nhan Lâm nhướng mày. Cô biết chứ, nó chẳng hề quan trọng
- dù có là kiểu gì đi nữa, cô, cũng sẽ không đời nào biến mình thành như vậy.
Trong bất cứ hoàn cảnh nào, trước bất cứ ai, không bao giờ.
Thế nhưng, những lời El nói vẫn nằm ngoài dự tính của Khương Nhan Lâm.
"Quan trọng là, phải để Mavis hiểu rõ về em hơn."
El nói đến đây càng thêm phấn chấn, vỗ trán một cái như vừa nảy ra sáng kiến: "Hay thế này, vừa hay hôm nay quán đóng cửa để dọn dẹp, anh hẹn Mavis ra ngoài xem phim, em cứ đợi tin anh. Cứ yên tâm giao phó cho anh, anh đã hứa với em thì anh sẽ làm được."
Khương Nhan Lâm: "..."
Ơ kìa, khoan đã?
Chẳng buồn cho cô cơ hội phản bác, El nói xong, hừng hực khí thế cúp máy để đi thực hiện đại kế của mình.
Khương Nhan Lâm nhìn cái diễn biến không thể hiểu nổi này, hiếm lắm mới cảm nhận được sự bất lực, nực cười, kiểu "loạn đả xuất anh hùng".
Nhưng mục đích chính đã đạt được, vượt xa cả mong đợi, giờ mà can thiệp cũng chẳng để làm gì.
Khương Nhan Lâm dứt khoát bỏ qua, không thèm suy luận mạch não của El, mặc kệ mọi chuyện quay về với lịch trình ban đầu.
Bởi lẽ, cô biết Bùi Vãn Ý chưa chắc đã nhận lời.
Trong rất nhiều chuyện họ như có thần giao cách cảm, chả cần nói cũng tự khắc hiểu nhau.
Bùi Vãn Ý đúng thật định rút chân ra khỏi mớ bòng bong này.
Khi một chuyện đến ý nghĩa còn chẳng rõ ràng lại ngốn quá nhiều thời gian, chiếm quá nhiều tâm trí thì cô sẽ dừng lại.
Thời gian dành cho xã giao vốn dĩ đã phải nặn từng chút như bóp kem đánh răng, là nguồn lực xa xỉ trong cuộc sống bận rộn.
Thế nên chỉ cần cô muốn là có thể lặn mất tăm khỏi tầm mắt bạn bè, chẳng sao cả, mọi người vốn đã quen với phong cách đó của cô.
Trên đường về nhà tối qua, cô suy nghĩ thấu đáo và đưa ra quyết định theo đúng nguyên tắc trước nay.
Vì vậy cô không gọi cuộc điện thoại vốn dĩ chẳng có hẹn hò gì.
Có lẽ Bùi Vãn Ý lờ mờ nhận ra chút hứng thú của mình dù cho do bản năng hay bất cứ nguyên do nào khác.
Nhưng cô xưa nay ghét nhất là kính thưa các loại phiền phức.
Mối quan hệ kỳ quặc này rất chi là phiền.
Mà Khương Nhan Lâm thì càng là một cục nợ to đùng.
Cứ thế hai người cùng chung một ý định lại một lần nữa tâm đầu ý hợp mà chẳng cần trao đổi.
Tựa như nhảy tango, tiến hay lùi, quấn quýt hay lả lướt, luôn đồng điệu, không hề sai nhịp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!