Chương 6: (Vô Đề)

Tối hôm đó, sau khi hoàn thành công việc tình nghĩa được trả giá hữu nghị, Khương Nhan Lâm quyết định giữ khoảng cách với đối phương.

El không phải kiểu người có thể vào ao cá của cô. Nom thì chủ động, nhiệt tình, tai mắt chân thành, nhưng hành động lại chẳng chín chắn chút nào.

Tấn công dồn dập một người khác giới mới quen ba ngày, có thể miễn cưỡng gọi là lãng mạn táo bạo đi. Nhưng Khương Nhan Lâm hiểu rõ bản chất đằng sau là sự thiếu thốn tình cảm.

El vô thức theo đuổi câu chuyện tình yêu lãng mạn, khao khát một câu chuyện cổ tích giáng xuống đời mình, khao khát này đã đến mức cấp bách.

Một người, nếu theo đuổi thứ gì đó một cách gần như b*nh h**n thì đó chính là thứ thiếu thốn.

Khương Nhan Lâm biết, trên người cô, tuyệt đối không có thứ El muốn.

Thế nên, sự nhân từ lạnh lùng nhất của cô là giúp đối phương kịp thời dừng lại, đừng lún quá sâu kẻo tốn thêm chi phí chìm.

Dĩ nhiên, cô biết với kiểu người đơn giản, thẳng thắn như El thì chỉ cần thỉnh thoảng cho chút kẹo ngọt là có thể khiến đối phương quấn quýt bên mình.

Tuy vậy đó không phải trò chơi của cô, cô không có sở thích ác độc, nhàm chán đến vậy.

Mỗi trái tim chân thành đều nặng trĩu, ôm đồm quá nhiều sẽ chẳng thể bước nổi.

Khương Nhan Lâm quyết định rất nhanh, không cần báo trước. Thế nên, ngày hôm sau, cô hoàn toàn phớt lờ mọi tin nhắn của El, dùng thái độ để kéo dài khoảng cách.

Bài review đăng xong cô cũng chẳng buồn xem. Dạo này tài khoản của cô không có nhiều tương tác, vì bận việc khác, cô không hoạt động nhiều.

Lần cuối đăng bài là nhận review một homestay ở ngoại tỉnh, vì cô vừa hay ở thành phố đó mấy ngày, tiện thể tiết kiệm chi phí ăn ở.

Tính toán chi li, cuối cùng còn có lãi.

Mãi đến gần tối, Khương Nhan Lâm vẫn không ngó ngàng gì đến tin nhắn trên hai điện thoại, khi thì trò chuyện với bạn bè, khi thì tập gym, còn tranh thủ chơi game hai tiếng.

Con cá đến từ Nhật Bản, vẫn gọi là có mặt, cùng cô cày xong mấy phó bản, còn định tám thêm, thì Khương Nhan Lâm đã dứt khoát tắt voice, offline.

Một ngày trôi qua thật năng suất, sữa chua trong tủ lạnh hết veo, cô mở điện thoại, định bụng gọi đồ, thì thấy một đống tin nhắn chưa đọc.

Trong đó, tin nhắn của El chiếm đến tám phần.

Khương Nhan Lâm không bất ngờ, lướt tay, định xóa thông báo, nhưng lại lỡ tay ấn vào.

Dòng tin nhắn cuối cùng trong khung chat khiến mắt cô khựng lại.

"Thật sự không biết phải cảm ơn em thế nào, gặp được em là may mắn lớn nhất của anh, anh luôn chào đón em, bạn anh."

Khương Nhan Lâm không hiểu, lướt lên trên xem. Mấy tin đầu còn viết bằng tiếng Trung, nhưng sai chính tả be bét, khá kích động, sau đó thì chuyển hẳn sang tiếng Anh, thể hiện trọn vẹn tâm trạng không bình tĩnh của mình.

Cô nghĩ ngợi, mở ứng dụng khác, xem tài khoản và bài đăng mới của mình.

Đấy, bài viết này nổ tương tác.

Lượt thích và lưu bài cao ngất ngưởng, bình luận tương tác cũng không ít, cô còn được thêm một mớ người theo dõi.

"Không ngờ khu này có một quán nhỏ mà xịn thế, chủ quán lại còn là anh Tây đẹp trai, không khí trông xịn xò thật, đồ ăn nhìn cũng ngon nữa."

"Đây là quán ruột của tôi đó, chủ quán siêu tốt bụng, bắn tiếng Trung như gió. Tầng hai còn xem phim, uống rượu được, cứ nói với anh ấy muốn xem phim gì là xong. Bình thường không cần đặt trước, chắc cuối tuần thì phải đợi bàn á."

"Lưu lại, gần công ty quá, cuối tuần tụ tập là chuẩn bài."

"Chị, lâu lắm mới thấy chị đăng bài, nhớ chị! Bài viết có tâm ghê, nhìn là thấy ngon."

"..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!