Ban đầu, khi El gọi đến vào lúc nửa đêm, giọng say sưa kể lể về cô gái Trung Quốc đặc biệt mà mình vừa gặp, Bùi Vãn Ý chỉ muốn dập máy, quay lại với tạ và máy chạy.
Chuyện tình ái của El nào phải thứ gì mới mẻ, mà cuối cùng, có mấy cuộc tình ra gì?
Lần trước, với người Hàn gì đó thì chẳng phải cũng bị người ta coi như món đồ chơi, dùng chán rồi vứt sau có một tuần đó sao?
Bùi Vãn Ý, tai vẫn nghe nhạc qua headphones, lời El lọt tai này, trôi tuột tai kia, đến cái gật đầu qua loa cũng chẳng có.
Cho đến khi, El chuyển giọng: "Mavis, lần tới nhóm mình tụ tập, cậu phải đến gặp em ấy. Tin tôi đi, em ấy chất lắm, rất đặc biệt, mà cậu cũng chất, hai người hợp nhau đấy."
Bùi Vãn Ý, thở dài cũng thấy phí sức.
Cô buông tạ, rút khăn lau vội mồ hôi trên trán, hít thở sâu, đáp gọn: "Cho tôi xin ngày giờ, địa điểm."
El gọi điện chỉ vì có thế, không đồng ý, thể nào cũng phải nghe lải nhải đến sáng.
Bùi Vãn Ý, nghĩ đến tình cảnh thê thảm của anh bạn nửa năm trước, đành tự nhủ, thôi thì cầu mong lần này gặp được người tử tế.
Chứ lại bài cũ soạn lại, ai mà chịu cho thấu.
Nhưng than ôi, đến ngày hẹn, ngay khi Bùi Vãn Ý vừa chạm mặt đối tượng, cô đã biết mong ước nhỏ nhoi ấy xem chừng toang rồi.
Khương Nhan Lâm, gái hư, El mà sa vào lưới tình chỉ có nước làm cún con cho người ta dắt mũi.
Sau tiệc, Bùi Vãn Ý hiếm hoi lắm mới tự kiểm điểm về việc lần đầu gặp, lại đi nhầm Khương Nhan Lâm với Mia, đúng là mắt để đâu không biết.
Mia mà có được một phần mười cái đầu của Khương Nhan Lâm thì đã không tự chuốc lấy ê chề.
Ấy thế mà El vẫn cắm đầu cắm cổ lao vào, si mê như cá cắn câu.
Bùi Vãn Ý cứ mở điện thoại ra là lại thấy tin nhắn El dội bom, khi thì hỏi ấn tượng của cô về Khương Nhan Lâm, khi thì dò xem Khương Nhan Lâm có đổ mình không.
Bùi Vãn Ý có bao lời muốn nói, đến cửa miệng, l lại thôi.
Biết nói gì bây giờ? Nói gì mà chẳng ném đá ao bèo.
Với lại, người ta đã nhận lời hết buổi hẹn này đến buổi hẹn khác, ắt hẳn cũng là tình trong như đã, mặt ngoài còn e, người ngoài đừng nên chõ mũi.
Là hố sâu hay mỏ vàng, không để anh bạn tự mình khám phá thì làm sao mà biết được.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng thấy El nhắn tin báo cáo tình hình, Bùi Vãn Ý vẫn không kìm được, phóng ngay đến quán xem sao.
Hóng hớt chuyện yêu đương của bạn bè, có gì là sai trái?
Bùi Vãn Ý tự nhủ, vừa tan làm, chẳng buồn thay đồ, cứ thế hiên ngang đẩy cửa bước vào.
Nào ngờ, cái đẩy cửa nhẹ tênh ấy, lại mở ra một chương hoàn toàn mới trong cuộc đời cô.
Hố sâu hay mỏ vàng, cô sẽ sớm có câu trả lời.
Quầy bar trong quán không rộng, kê bốn ghế là vừa đẹp, năm chiếc thì hơi chen chúc.
El, trên cương vị chủ xị, tất bật chạy đi chạy lại giữa bếp và quầy, nào bưng trà, nào rót nước, nào dọn đồ ăn phục vụ hai thượng đế.
Bùi Vãn Ý đến bất thình lình, anh không kịp chuẩn bị, đành chữa cháy bằng cách làm thêm một phần, bận đến hoa cả mắt.
Còn tại quầy bar, Bùi Vãn Ý nhàn nhã ngồi cạnh Khương Nhan Lâm, tám chuyện trên trời dưới biển.
Hai người
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!