Lòng dạ Khương Nhan Lâm quá là đen tối.
Cái câu đó, đừng nói là cho Bùi Vãn Ý một giây nghĩ, dù có mười giây thì cô cũng thua.
Người trước mặt khẽ cười một tiếng, thong thả đứng dậy từ bồn tắm, nhìn xuống cô Bùi từ trên cao: "Bùi Vãn Ý, có chơi có chịu."
Khương Nhan Lâm vừa nói, vừa cầm khăn tắm quấn quanh người, thong dong ra khỏi phòng tắm.
Để lại người đeo xích chó trong bồn tắm nghiến răng thầm hận.
Đợi đến khi Khương Nhan Lâm lau khô người, mặc áo ngủ, cầm khăn tắm lau tóc, người trong phòng tắm mới hoàn hồn, thò đầu ra hỏi: "Khương Nhan Lâm, em cố ý đúng không?"
Khương Nhan Lâm không quay đầu lại, "Thì sao nào?"
Ai đồng ý chơi nhỉ, có ai ép buộc đâu, có ai làm gì đâu?
Bùi Vãn Ý tức quá nên bật cười, nhìn Khương Nhan Lâm hồi lâu, mới nói: "Được, có chơi có chịu. Gan thì bảy ngày sau chơi lại."
Có những người thật sự không giấu được máu đỏ đen của mình.
Khương Nhan Lâm không nghiện cờ bạc, nghe vậy chỉ mỉm cười: "Chị chịu nổi bảy ngày thì tính tiếp."
Bùi Vãn Ý nheo mắt, "Coi thường ai đấy?"
Chuyện đó với cô mà nói vốn dĩ không phải cơm ăn nước uống. Lúc thanh tâm quả dục thì nửa tháng cũng chẳng nhớ tới chuyện giải quyết, huống chi chỉ là một tuần lễ cỏn con.
Khương Nhan Lâm vừa lau tóc, vừa quay đầu nhìn cô Bùi, cong khoé miệng.
"Vậy nếu không thì thế này đi, Bùi Vãn Ý."
Cô xoay người lại, như thể đột lương tâm trỗi dậy, nói: "Nếu chị chịu nổi bảy ngày thì mình chơi lần nữa."
Bùi Vãn Ý nhìn Khương Nhan Lâm chằm chằm, biết rõ mình bị khích tướng, vẫn bật cười.
"Được thôi, ai chơi không nổi thì là chó con."
Khương Nhan Lâm nhướng mày, nhìn cô Bùi một cái đầy ẩn ý, không nói thêm gì.
Suốt năm ngày sau đó, Bùi Vãn Ý luôn đề phòng Khương Nhan Lâm, sợ bị giở trò xấu xa.
Trong khoảng thời gian này, cô đã nghĩ ra vô số câu hỏi mà Khương Nhan Lâm không thể trả lời, chỉ chờ đến khi hết bảy ngày sẽ báo thù ngay.
Vả lại ngay cả "phần thưởng" sau khi trả thù, Bùi Vãn Ý cũng mơ tưởng không ít.
Nhưng cô không được nghĩ kỹ, không được.
Mấy ngày nay, hai người có thể nói là nước sông không phạm nước giếng. Bùi Vãn Ý nhiều khi sáng sớm đã ra ngoài bận rộn công việc, đến chiều mới về. Vừa về đến nhà là tự giác đeo xích chó của mình, ôm laptop ra sô pha, tránh xa Khương Nhan Lâm.
Ngoài việc cùng ăn cơm và ngủ chung giường vào buổi tối, hai người gần như không có bất kỳ tiếp xúc nào.
Ngay cả khi ngủ, Bùi Vãn Ý cũng tránh Khương Nhan Lâm, ai đắp chăn điều hòa của người nấy.
Khương Nhan Lâm thấy thế khá thoải mái, như thể trở lại những ngày tháng sống một mình trước đây, thích gì làm đó. Thỉnh thoảng lúc Bùi Vãn Ý không có nhà, cô gọi video trò chuyện với bạn bè, xem phim.
Lịch trình của Lê Quân Tranh còn vài thành phố. Cô bạn và Lâm Tiểu Thất cùng nhau rời đi, đến trạm tiếp theo du sơn ngoạn thủy, còn hẹn Lục Tư Ân cùng bay. Nhưng anh không có nhiều thời gian, chỉ đi chơi hai ngày rồi quay về, bận rộn giao thiệp với bạn bè khác.
Không ai quấy rầy, hiếm khi Khương Nhan Lâm được nghỉ ngơi vài ngày ở nhà, dần dần tìm lại được cảm giác kiểm soát cuộc sống.
Thỉnh thoảng buổi chiều, cô đang tập HIIT trong phòng khách, Bùi Vãn Ý không thèm liếc mắt nhìn, ôm máy tính, vắt xích chó lên vai rồi về phòng ngủ, có thể nói là lúc nào cũng né cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!