Chương 44: (Vô Đề)

Tối thứ Tư, Lê Quân Tranh sau khi quẩy tưng bừng bên ngoài cuối cùng cũng nhớ ra gọi điện cho Khương Nhan Lâm: "Tao đặt được chỗ ở một quán bar đang hot trên mạng, dẫn bạn gái theo, ra đây uống với tụi tao."

Khương Nhan Lâm giật lấy miếng khoai tây chiên từ tay Bùi Vãn Ý, cuộn tròn trên sô pha, hỏi:

"Lâm Tiểu Thất đâu?"

Cô bạn vô tâm kia, mấy ngày nay bặt vô âm tín, ngay cả tin nhắn nhóm cũng không thèm xem, không thèm trả lời.

Giọng Lê Quân Tranh ấp úng: "Có đến, lát nữa đến."

Khương Nhan Lâm nhướn mày, không hỏi thêm gì, chờ cúp máy.

Bộ phim sắp hết, là một phim kinh dị Âu Mỹ ở mức tạm được, nội dung hơi chán, nhưng kỹ xảo tốt.

Tối muộn mà Bùi Vãn Ý đòi xem phim kinh dị, lại không dám xem một mình, giữa chừng mấy lần lén nhắm mắt, cứ tưởng Khương Nhan Lâm không phát hiện ra.

Thế là Khương Nhan Lâm thừa lúc cô Bùi không để ý, lén ăn vụng mấy miếng khoai tây chiên vị chanh.

Lúc này nghe điện thoại, cô chẳng thèm giả vờ, giật lấy mấy miếng còn nguyên cuối cùng.

Bùi Vãn Ý đợi Khương Nhan Lâm cúp máy mới giơ tay ra, không cho cô lấy.

"Quá đáng rồi đấy, em có giật khoai tây vị dưa chuột của chị đâu."

Khương Nhan Lâm làm ngơ, nhanh nhẹn đứng dậy giật lấy túi khoai tây, ăn hết sạch, rồi thản nhiên nói: "Dọn dẹp đi, thay đồ ra ngoài."

Bùi Vãn Ý nhặt túi khoai tây rơi trên thảm, ném vào thùng rác, hỏi: "Thật sự muốn đi làm kỳ đà à?"

Khương Nhan Lâm cười, "Người ta đã chủ động gọi điện rồi, không đi được sao."

Không biết hai người kia thế nào, chơi với nhau ba ngày mà chẳng có động tĩnh gì, hôm nay mới ló mặt ra.

Khương Nhan Lâm không vội hỏi, dù sao hai cái mồm kia không kín được, sớm muộn gì mà chả nói ra.

Thay quần áo, trang điểm nhẹ nhàng xong, Khương Nhan Lâm mới liếc nhìn điện thoại, định gọi xe đến địa chỉ nhà hàng Lê Quân Tranh gửi.

Khi nhìn rõ tên quán bar, cô khựng lại, không khỏi thở dài.

"Bùi Vãn Ý, gọi xe đi."

Cô Bùi đã chuẩn bị xong từ lâu, đang xem điện thoại ở cửa, nghe vậy hỏi: "Đi đâu?"

Khương Nhan Lâm bước tới, xỏ giày vào.

Rồi mới ngẩng đầu lên, bình tĩnh đáp: "Đi ủng hộ bạn thân của chị làm ăn."

Lần cuối đến quán bar của El là chín ngày trước.

Nhưng Khương Nhan Lâm có cảm giác như lâu lắm rồi, lâu đến mức gần như không nhớ nổi lần trước mình đã ăn gì ở đây.

Khoảng thời gian này, El không chủ động liên lạc với cô, nhiều nhất chỉ hỏi thăm tình hình của cô và Bùi Vãn Ý, tiện thể nhắc đến chuyện làm ăn của quán. Về sau, gần như không chủ động nhắn tin nữa.

Khương Nhan Lâm rất hài lòng với trạng thái này, nên giờ đến đây cũng không còn ngại.

Có những thứ đến nhanh, đi cũng nhanh.

Bùi Vãn Ý cảm thấy hai từ "bạn thân" của Khương Nhan Lâm có phần mỉa mai.

Thăm dò có một câu, thế mà giờ còn ghi thù.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!