Sáng hôm sau, Khương Nhan Lâm bị một cuộc gọi từ Lê Quân Tranh đánh thức. Cô dụi mắt, bắt máy.
"Tao đến sân bay rồi nè, lát nữa sẽ đến khách sạn nghỉ ngơi, tối đi ăn không?"
Khương Nhan Lâm cảm thấy giấc ngủ đêm qua không được ngon lắm, đầu nặng trịch, giống như cứ đang mơ. Cô trấn tĩnh lại rồi nói: "Được, mày coi giờ rồi báo tao."
Lê Quân Tranh là người rất quyết đoán, chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, từ lên kế hoạch đến thực hiện, cô nàng đã bay thẳng sang Trung Quốc.
Vừa ra khỏi sân bay, trên xe, cô gọi điện cho Khương Nhan Lâm, phấn khích nói không ngớt, gì cũng thấy mới lạ.
Khương Nhan Lâm ngáp dài, bước xuống giường vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Cô không nhớ rõ tối qua mình ngủ thiếp đi như thế nào, ấn tượng cuối cùng là nằm trên sô pha, máy chiếu còn bật. Đến khi tỉnh dậy đã thấy mình nằm trên giường.
Khương Nhan Lâm bật loa ngoài điện thoại, đặt lên kệ, vừa vệ sinh cá nhân vừa nghe Lê Quân Tranh luyên thuyên.
"Tao thấy hai cô kia mặc Hán phục đẹp quá, tao cũng muốn mặc, Khương Nhan Lâm mặc chung với tao không?"
Khương Nhan Lâm cầm bàn chải điện, định làm lơ cho qua chuyện. Lê Quân Tranh rất dễ xao nhãng, lại bị thứ khác thu hút, quên mất chuyện này.
Sau khi vệ sinh xong, Khương Nhan Lâm nghe thấy tiếng mở khóa cửa, có người bước vào.
Cô dừng lại, tắt micro điện thoại, bước ra khỏi phòng tắm.
Bùi Vãn Ý xách đồ vào nhà, thay giày ở huyền quan.
Khương Nhan Lâm nhìn Bùi Vãn Ý, nửa cười nửa không, nói: "Giờ con người ta tự mở cửa được rồi nhỉ?"
Bùi Vãn Ý xỏ dép lê, đặt túi đồ lên bàn ăn, thản nhiên hỏi ngược lại: "Chị không có tay chắc?"
Khương Nhan Lâm cười khẩy, quay lại phòng tắm lấy điện thoại. Hôm qua lúc về nhà, cô nhập mật khẩu mà không tránh mặt Bùi Vãn Ý, đến nước này còn cần gì phải giả vờ nữa. Nhưng cô Bùi cũng không phụ lòng mong đợi, chỉ nhìn một lần là nhớ ngay, thế mà còn làm bộ.
Dù sao thì mật khẩu khóa có thể thay đổi bất cứ lúc nào, Khương Nhan Lâm không để tâm, cầm điện thoại bật micro lên.
Lê Quân Tranh sắp đến khách sạn, đang bàn với cô tối nay ăn gì.
"Trước khi đến tao đã tìm hiểu các món ăn trên mạng rồi. Muốn ăn nhiều lắm nhưng mà hôm nay chủ nhật chắc phải xếp hàng đúng không?"
Khương Nhan Lâm lau mặt xong, bước ra khỏi phòng tắm, tiện miệng đáp: "Phải xem ở khu nào, trung tâm thương mại và mấy quán hot thì phải xếp hàng rồi. Mày chọn món trước đi, đừng ăn đồ quá dầu mỡ, tao sợ mày không quen đồ ăn ở đây."
Lê Quân Tranh là người "mong manh dễ vỡ", cơ địa sợ nóng, lại dễ ốm. Những người làm việc tại nhà, không thích ra ngoài phơi nắng thường có những tật giống vậy. Chuyến du lịch Trung Quốc này của cô nàng cũng là một phút bốc đồng, chứ bình thường một năm cô nàng ra khỏi nhà chưa đến mười lần.
Bùi Vãn Ý thấy Khương Nhan Lâm đang nghe điện thoại nên không lên tiếng, lặng lẽ sắp xếp đồ vừa mua về.
Khương Nhan Lâm đi đến bàn ăn rót nước, nghe thấy Lê Quân Tranh hỏi: "Vậy tối nay chỉ có mình mày thôi à? Ít người thì ăn gì cũng được."
Bùi Vãn Ý liếc nhìn Khương Nhan Lâm, không nói gì nhưng ý tứ rõ ràng. Khương Nhan Lâm thản nhiên đáp: "Chưa biết, mày lo ổn định chỗ ở trước đi, chọn món xong thì báo tao, giờ đặt chỗ còn kịp."
Lê Quân Tranh sắp đến khách sạn, nói thêm vài câu với cô rồi cúp máy.
Khương Nhan Lâm uống nước xong, ngẩng đầu lên thấy Bùi Vãn Ý khoanh tay đứng dựa vào bàn ăn, nhìn mình chằm chằm.
"Sao thế?" Cô thản nhiên hỏi.
Bùi Vãn Ý liếc nhìn gói gia vị lẩu trên bàn, hỏi: "Ai nói hôm nay ăn lẩu?"
Khương Nhan Lâm ngơ ngác: "Ai nói cơ?"
Bùi Vãn Ý bật cười, pha chút mỉa mai: "Em hay mơ mộng nhỉ? Ngủ mà cũng nói chuyện được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!