Tiệc BBQ ngoài trời tại căn biệt thự sang trọng lẽ ra phải là một khung cảnh sôi động, vui vẻ.
Đèn màu lấp lánh, hương thơm của thịt nướng quyện với mùi bia mát lạnh, mọi người tụ tập quanh hồ bơi, thưởng thức đồ ăn, trò chuyện rôm rả.
Thế nhưng, không khí lại ngưng đọng đến lạ thường.
Tất cả mọi ánh mắt đổ dồn về ba người đang đứng giữa bãi cỏ.
Ở một góc khuất, Mật Vân bồn chồn muốn tiến lên can thiệp, nhưng bị Diệp Diệp giữ lại. Cô ngước nhìn, Diệp Diệp lắc đầu, ý bảo đừng xen vào.
Chuyện này rồi cũng phải giải quyết. Người ngoài cuộc không giúp được gì đâu.
Giữa không gian tĩnh lặng, giọng Tiểu Nặc vang lên, ánh mắt lướt qua gương mặt lạnh tanh của Bùi Vãn Ý.
"Mavis. Em thực sự rất quý tình bạn này."
Tiểu Nặc nói, rồi lùi lại một bước, mặt rõ sự mệt mỏi. Mọi người xung quanh nhìn nhau, không ai dám lên tiếng, chỉ biết bất lực đứng nhìn bầu không khí căng thẳng.
Bùi Vãn Ý vẫn giữ im lặng, bình tĩnh nhìn Tiểu Nặc.
Nụ cười gượng gạo còn trên môi Tiểu Nặc khi nói ra lời cuối cùng: "Nếu không vì chuyện đó, em không muốn nói thêm một lời nào với chị."
Nói xong câu ấy, Tiểu Nặc ném micro xuống đất, không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng ra phía cổng.
Mấy người bạn lo lắng vội vàng đuổi theo. A Thu nhìn Bùi Vãn Ý một cái, thở dài rồi cũng chạy theo, sợ người bỏ đi sẽ xảy ra chuyện.
Trong phút chốc, trong sân chỉ còn lại Bùi Vãn Ý đứng chôn chân tại chỗ và Khương Nhan Lâm
- người từ đầu đến cuối vẫn im lặng quan sát.
Một lúc sau, Bùi Vãn Ý mới ngẩng đầu lên, tắt bếp nướng than rồi ngồi xuống cái ghế gần đó. Khương Nhan Lâm cầm một chai soda và một lon bia, hỏi: "Muốn uống gì?"
Bùi Vãn Ý khẽ cười, cầm lấy lon bia, mở nắp rồi nhấp một ngụm. Khương Nhan Lâm cũng lấy một lon bia, bật nắp, khẽ cụng vào lon bia trên tay cô.
Vị bia mát lạnh trôi xuống cổ họng, xua tan đi phần nào cái nóng bức, nhưng rồi lại mang đến một cảm giác khác. Bùi Vãn Ý nhớ lại đêm hôm đó, hình như cũng là thời tiết thế này, không gió, không chớp, nhưng ngột ngạt như sắp có mưa to gió lớn.
Dòng suy nghĩ của cô cứ thế trôi đi rất xa, cuối cùng mới khẽ nói: "Người yêu cũ của Tiểu Nặc, nói đúng hơn là chồng sắp cưới cũ, mới được chôn cất cách đây không lâu."
Khương Nhan Lâm khựng lại, ngẩng đầu nhìn Bùi Vãn Ý. Giọng điệu của Bùi Vãn Ý không hề có chút cảm xúc nào, dường như với cô, chuyện này không còn là chuyện cần phải né tránh nữa.
"Mật Vân, đi thôi." Diệp Diệp kéo tay cô bạn, xoay người rời khỏi góc khuất trong sân. Mật Vân lặng lẽ theo sau, nhưng rồi như thể bị một sức hút vô hình níu lại, cô ngoái đầu nhìn thêm một lần nữa.
Dưới ánh đèn vàng vọt, hai bóng hình kia cứ nhỏ dần, nhỏ dần rồi tan vào màn đêm.
Khoảnh khắc ấy, nỗi hụt hẫng khó tả dâng lên trong lòng Mật Vân. Phải chăng vì những người bạn mới quen nay trở thành người dưng hay vì mọi chuyện cuối cùng cũng đã ngã ngũ?
"Chị và chồng sắp cưới của Tiểu Nặc, Chu Minh, là bạn thân của nhau." Bùi Vãn Ý nhấp một ngụm bia, dòng hồi ức bỗng ùa về như chuyện mới hôm qua.
"Chu Minh là người hướng nội, luôn phải gồng mình trước những áp lực và kỳ vọng mà gia đình đặt lên vai cậu ấy. Vì thế, trong nhiều chuyện, cậu ấy thường thiếu chín chắn."
"Trái ngược với Chu Minh, Tiểu Nặc tuy bề ngoài vô tư, hồn nhiên nhưng thực chất lại là một cô gái thiếu thốn tình cảm, luôn khao khát sự an toàn. Vì những điểm trái ngược trong tính cách mà suốt mấy năm yêu nhau, hai người cãi vã triền miên. Một người thiếu trách nhiệm, một người khát khao yêu thương, rồi chẳng thể bù đắp cho nhau."
Ngay từ đầu, Bùi Vãn Ý không mấy tin tưởng vào mối tình này. Song nói cho cùng, tình yêu là chuyện của con tim, lý trí khó lòng chen vào được. Chu Minh yêu Tiểu Nặc thật lòng, còn Tiểu Nặc cũng một mực níu giữ tình yêu này.
Sau bao sóng gió, cuối cùng hai người quyết định tiến tới hôn nhân. Họ tổ chức tiệc đính hôn ấm cúng dưới sự chứng kiến của người thân và bạn bè.
Hồi ấy, Bùi Vãn Ý đang đi công tác ở nước ngoài, nhưng vì quá mừng cho đôi trẻ nên cô tranh thủ bay về dự.
"Nhưng sau tiệc đính hôn ấy, chị mới biết được từ chị gái của Chu Minh rằng cậu ấy căn bản chưa dám hé răng nói chuyện này với gia đình." Bùi Vãn Ý kể lại, giọng nói pha lẫn chút thở dài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!