Chương 39: (Vô Đề)

Trước tiệc tùng, Mật Vân hỏi A Thu: "Trông em... có giống kiểu cuồng dại đeo bám không?"

A Thu, người không hay giai đoạn Mật Vân và Bùi Vãn Ý hợp tan, khi quen biết Mật Vân, Tiểu Tình đã kề bên Bùi Vãn Ý.

Nhiều chuyện A Thu chỉ nghe Bùi Vãn Ý kể qua loa, rồi từ Mật Vân mà thấy một góc nhìn khác.

Kết cục hiện tại, không phải trách nhiệm riêng ai cả.

A Thu nghĩ như thế, khuyên nhủ Mật Vân: "Chuyện đó, không phải lỗi em, không phải lỗi Mavis. Nên buông thôi, hướng về phía trước."

Mật Vân cũng muốn hướng về phía trước. Song chỉ cần cố gắng nhích chút ít, một lần tiếp xúc gần gũi sẽ làm cô mất hết sức lực.

Cô vừa đau khổ, vừa khát khao lặp lại, để dây dưa b*nh h**n kéo dài, ít nhất, đừng sụp đổ.

Mật Vân trằn trọc một đêm, quyết định tìm kiếm câu trả lời cho chính mình.

Cô muốn sống bình thường, giao tiếp bình thường, làm mọi việc như bao cô gái khác.

Còn những người bạn chung với Bùi Vãn Ý, Mật Vân không muốn cắt đứt liên lạc.

Cô muốn thoát khỏi đau khổ, làm chủ cuộc sống, chứng minh cho Bùi Vãn Ý thấy

- cô không là kẻ bám víu tinh thần vào người kia nữa.

Nhà vệ sinh thoang thoảng hương trầm, mùi đàn hương phảng phất.

Khương Nhan Lâm nhìn cô gái trước mặt, khẽ thở dài, lên tiếng: "Xin chào, Khương Nhan Lâm."

Hơi thở căng thẳng của Mật Vân dịu lại. Đã lâu cô không chủ động bắt chuyện với người lạ, chứng sợ giao tiếp xã hội nghiêm trọng đến mức không dám đến những nơi ồn ào. Việc này từng khiến Bùi Vãn Ý bất lực và mệt mỏi.

Mật Vân cũng ghét bản thân mình như vậy, nên cô muốn thay đổi, dù vì ai, thì vẫn cần nỗ lực thay đổi.

Vậy nên, sau khi xin phép A Thu, cô chủ động đến bữa tiệc, bắt đầu từ việc làm quen với bạn mới.

Bước đầu tiên can đảm ấy, cô gặp được một người chị rất dễ mến.

"Khương Nhan Lâm, tên hay quá ạ." Mật Vân nói nhỏ, rồi lấy hết can đảm hỏi: "Chị là bạn A Thu sao?"

Lần trước gặp Khương Nhan Lâm cũng tiệc do A Thu tổ chức. Tuy vậy đêm đó hai người không nói chuyện và khi cô hoàn hồn lại thì đối phương đã rời đi lúc nào không hay.

Khương Nhan Lâm nhìn Mật Vân, lát sau mới trả lời: "Có thể xem vậy, quen biết ở tiệc của El."

Mật Vân bừng tỉnh, El là người có quan hệ rộng nên quen biết nhiều người, trước kia thường tổ chức tiệc tùng song dạo này ít thấy.

"Hôm nay hình như anh ấy không đến nhỉ." Mật Vân nói.

Khương Nhan Lâm cười: "Nhà hàng El dạo này đông khách, chắc bận quá."

Mật Vân rửa tay xong, lấy khăn giấy lau khô, không nhịn được hỏi: "Chị làm người mẫu ạ?"

Khương Nhan Lâm khựng lại, hỏi ngược: "Sao lại nói thế?"

Mật Vân ngượng ngùng cười, trả lời: "Vì chị đẹp quá, dáng người cũng vậy. Ơ, ý em là theo góc độ thẩm mỹ, xin lỗi." Lỡ lời như trêu ghẹo nên Mật Vân căng thẳng.

Khương Nhan Lâm liếc nhìn, cười nói: "Cảm ơn, em khen thì chị vui, giữ dáng cực lắm."

Mật Vân thở phào, vội gật đầu, "Dạ, em giảm cân khổ lắm."

Chủ đề rộng ra và Mật Vân nói nhiều hơn, vô thức cùng Khương Nhan Lâm bước ra nhà vệ sinh, trò chuyện quên giờ giấc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!