Chương 34: (Vô Đề)

Bùi Vãn Ý thực sự cầm tinh con chó.

Suốt hơn hai tiếng đồng hồ, gần như không ngừng nghỉ, đến nỗi Nhan Lâm mệt lả, đành khép hai chân lại, ngăn cản cái lưỡi bướng bỉnh kia.

"... Lưỡi còn cảm giác không?"

Người bị ngắt lời chỉ khẽ hừ một tiếng, rồi đứng dậy ôm cô vào lòng, tiếp tục bằng một cách trực tiếp hơn.

Hai người từ cửa ra vào đến tận sô pha, không ai còn nhớ đã xô đổ bao nhiêu thứ trên đường đi, mọi thứ ngổn ngang, tan hoang, kể cả Khương Nhan Lâm.

Cô vừa muốn th* d*c thì đã bị một đôi môi ẩm ướt chặn lại, những mùi vị kia được trả về cho chủ.

Thù dai thật đấy.

Khương Nhan Lâm chỉ mới kéo lưỡi Bùi Vãn Ý, dùng sức vài lần, đã bị đáp trả bằng một đòn phản công âm thầm mà mạnh mẽ hơn.

Thế nên cô mới không muốn cho Vãn Ý một chút sắc mặt tốt đẹp nào.

Đồ được voi đòi Hai Bà Trưng.

Khương Nhan Lâm thừa biết Vãn Ý đang giận dỗi chuyện gì.

Trẻ con đến thế mà cũng không nhìn ra, thì cô, Khuong Nhan Lâm khỏi cần lăn lộn làm "cao thủ tình trường" thêm.

Ngay từ buổi tụ tập tối nay, Bùi Vãn Ý cứ thế mà cạnh khóe cô.

Ban đầu cô chả buồn để ý, dù sao thì buổi tụ tập này trên danh nghĩa là do A Thu tổ chức, cô nể mặt đối phương, coi như trả nợ ân tình vừa rồi.

Nhưng mà Bùi Vãn Ý bảo là đi công tác hai ngày, tự dưng hôm nay quay về thì thôi đi. Hơn thế, bày trò kỳ quặc lừa bạn bè thế này cũng chẳng ai vạch trần cô ta, vậy mà cứ tự mình dỗi, đấu trí đấu dũng với không khí như thể gió thổi thông reo, tự chơi tự vui.

Khoảnh khắc ấy, Khương Nhan Lâm chợt thấy hối hận.

Việc cô không nên làm nhất là tối hôm trước mủi lòng gọi cú điện thoại đó.

Cũng không nên vì động lòng trắc ẩn mà đặt đồ ăn ngoài cho Bùi Vãn Ý, như thả con săn sắt, bắt con cá rô.

Mọi việc làm thừa thãi chỉ mang đến rắc rối triền miên, tựa như nước sông cuồn cuộn chảy, không bao giờ dứt.

Khương Nhan Lâm quá quen với những rắc rối kiểu này, lòng chai sạn như đá tảng ven sông.

Cơ chế sàng lọc tinh vi của cô được rèn luyện từ sau những lần bị rắc rối đeo bám, như cây sồi già trải qua bao mùa bão giông.

Những kẻ hỏi cô tại sao không trả lời tin nhắn, những kẻ chủ động vượt quá giới hạn quấy rầy cuộc sống của cô, những kẻ trút hết chiếm hữu dục lên người cô, sẽ bị Khương Nhan Lâm đá ra khỏi cuộc chơi, như gió thổi bụi bay.

Ban đầu Khương Nhan Lâm không nghĩ Bùi Vãn Ý là kiểu người như vậy, cứ ngỡ nước trong veo nào ngờ đáy nước sâu.

Có lẽ vì lúc gặp nhau, vì cả hai có thành kiến với đối phương, nên ấn tượng của Khương Nhan Lâm về Bùi Vãn Ý vẫn luôn là cô con gái nhà giàu ngạo mạng, như con công xòe đuôi.

Sau này có hứng thú chỉ do tà niệm đen tối và d*c v*ng trong lòng trỗi dậy.

Nhìn thấy người kiêu ngạo thì sẽ đoán xem họ khúm núm ra sao.

Nhìn thấy người hoàn hảo thì sẽ suy đoán nội tâm phức tạp của họ.

Nhìn thấy người thích giả vờ, thì sẽ muốn lột mặt nạ của họ, l*t s*ch từng lớp vỏ bọc của họ.

Nhưng Khương Nhan Lâm chưa từng nghĩ sẽ dấn thân vào.

Cô đúng là bị Bùi Vãn Ý thu hút, dù việc hòa hợp trên giường, hay những khoảnh khắc không liên quan đến chuyện yêu đương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!