Tĩnh mịch phủ xuống hành lang tối om, cánh cửa gỗ ngăn cái lạnh cuối thu rít gào bên ngoài, chỉ còn tiếng môi lưỡi quấn quýt và hơi thở đan xen trong căn phòng.
Dường như sự nhẫn nại đã in dấu trên từng bước chân, từ dưới lầu, vào thang máy, rồi cuối cùng là ngưỡng cửa gỗ này.
Nụ hôn e ấp mà dịu dàng, lướt trên vầng trán, trên gò má, rồi đậu xuống cánh môi.
Cuối cùng, Khương Nhan Lâm nghe thấy hơi thở phả bên cổ, hé chút nóng hổi ít ỏi.
"Được không em?" Người ấy ôm trọn vòng tay ấm áp, khẽ hỏi.
Khương Nhan Lâm đáp lại bằng cách đứng yên trước mặt, ngoan ngoãn để người ấy cởi từng cúc áo.
Sự vụng về ấy chẳng khác mấy so với tưởng tượng, nhưng dễ dàng khiến Khương Nhan Lâm say mê.
"Kỳ Ninh."
Cô ngậm vành tai Kỳ Ninh, vòng tay ôm lấy cổ, khẽ gọi: "Vào trong thôi."
Hơi thở trong vòng tay cô hẫng đi một nhịp, đôi tay thon dài trắng ngần lần đầu chạm vào da thịt cô, những ngón tay quen vuốt vĩ cầm, nay lại vụng về trong việc chiếm đoạt và đòi hỏi.
"Khương Nhan Lâm, em thích chị không?"
Kỳ Ninh v**t v* từng tấc da thịt mềm mại đang hé mở trước mắt, đôi mắt nâu nhạt ánh lên thứ ánh sáng dịu dàng dưới trăng đêm.
Khương Nhan Lâm cúi đầu, vùi mặt vào hõm vai Kỳ Ninh, một lúc sau mới khẽ đáp.
Kỳ Ninh bật cười, hôn lên vai Khương Nhan Lâm, rồi lại truy hỏi: "Từ khi nào?"
Khương Nhan Lâm im lặng hồi lâu, Kỳ Ninh cũng chẳng vội, đầu ngón tay khẽ nhấn nhá, miết xoay, vương chút ẩm ướt nóng hổi.
"Nói chị nghe."
Kỳ Ninh khẽ trượt xuống, rồi dừng lại ở một nơi không sâu không nông, giọng nói dịu dàng vang vọng bên tai Khương Nhan Lâm.
Khương Nhan Lâm bất giác siết chặt mái tóc Kỳ Ninh, những lọn tóc xoăn nhẹ, hương thơm đặc trưng ấy đã bao trùm lấy cô.
Từng ngóc ngách trong tâm hồn, tất cả chìm đắm trong mùi hương ấy, khiến cô không sao chịu nổi.
Chính cô đã đưa tay nắm lấy tay Kỳ Ninh, dùng sức lực của mình đẩy đối phương tiến vào, cho đến khi hoàn toàn lấp đầy nơi sâu thẳm.
Kỳ Ninh khẽ bật cười, "Sao em gian xảo thế."
Nhưng Kỳ Ninh không truy hỏi thêm, thuận theo đường cong của Khương Nhan Lâm để chậm rãi điều khiển, cho đến khi giành lại quyền chủ động.
Ban đầu còn lóng ngóng, nhưng rất nhanh đã học được cách ứng biến, rồi cuối cùng, đến cả tiếng thở của Khương Nhan Lâm cũng chẳng thể khiến Kỳ Ninh dừng lại.
Vậy mà Kỳ Ninh vẫn cứ hôn lên môi Khương Nhan Lâm hết lần này đến lần khác, rồi nói: "Khương Nhan Lâm, em dễ cưng quá."
Trong những ngày tháng loạn lạc ấy, màn đêm dài đằng đẵng cùng mùa đông đến gần, đè nén lên mỗi con người không thể tự do hít thở.
Lệnh phong tỏa nhanh chóng lan đến căn hộ của Khương Nhan Lâm, khiến Kỳ Ninh cũng không thể rời đi.
Nhưng dường như Kỳ Ninh chẳng muốn rời đi.
Lúc đến, Kỳ Ninh không mang theo gì, hai người đành phải dùng chung mọi vật dụng sinh hoạt, chẳng mấy chốc, tóc, cơ thể Kỳ Ninh cũng vương vấn mùi hương giống như Khương Nhan Lâm.
Ban ngày Khương Nhan Lâm làm việc trước máy tính, cô ngồi cạnh dùng laptop xử lý những việc vặt, trả lời email công việc, nhắn tin cho người nhà.
Đến tối, hai người cùng nhau nấu bữa cơm, cùng nhau dọn dẹp, cùng nhau tắm rửa, cuối cùng cùng chui vào chăn, áp sát hơi ấm của nhau, kể những câu chuyện thầm kín không nên để ai nghe.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!