"Ủa? Mốt mới về mà?" A Thu xích lại gần Bùi Vãn Ý, giọng đầy nghi hoặc. Con người này thật là, may mà lúc nãy mình ứng biến nhanh, chứ không thì quê độ.
Bùi Vãn Ý liếc ra cửa, người kia nghe điện thoại cả mười phút rồi chưa thấy vào. Cô quay lại nhìn A Thu: "Hai người chạm mặt nhau thế nào?"
A Thu kể lại chuyện lúc nãy, giọng còn kinh ngạc.
"Tôi đang ăn với bạn thì gặp chuyện. Con bé kia cũng gan, dám xử lý một mình." Rồi A Thu cảm thán: "Ban đầu tôi còn hiểu lầm em ấy, đúng là nhìn người không nên nhìn bề ngoài."
Bùi Vãn Ý nhớ lại lần đầu gặp Khương Nhan Lâm, ấn tượng ban đầu là đầy định kiến. Vừa nhìn đã thấy mùi trà xanh nồng nặc. Cô nhếch mép. Lâu rồi mới gặp kiểu người giả tạo như thế.
"Thế xong việc mới về, hay có chuyện gấp?" A Thu tò mò. Hai người quen nhau mới nửa năm, trước giờ hễ đi công tác là mất ba, năm ngày. Vậy mà hai lần này, toàn đi rồi về ngay, cứ như vé máy bay miễn phí.
Bùi Vãn Ý không biết. Sáng nay vừa mở mắt ra cô đã thấy lòng bứt rứt. Thế là cuống cuồng thu xếp công việc, vội bắt chuyến bay sớm nhất, mua vé hạng thương gia cuối để kịp về trước khi trời tối.
Suốt dọc đường, lòng cô như lửa đốt. Mọi khi có thể chịu đựng được những thứ nhàm chán, lặt vặt, vậy mà giờ đây thấy bực bội đến lạ. Chẳng buồn nghe điện thoại công việc, chẳng buồn xem email, chẳng buồn phí thời gian vào những thứ lặp đi lặp lại, vô bổ.
Mãi đến khi xuống máy bay, cảm nhận được không khí và độ ẩm của thành phố này, Bùi Vãn Ý mới thấy sự bứt rứt trong lòng dịu đi đôi chút.
Đến lúc hoàn hồn, cô đã quẳng vali cho tài xế, tự bắt xe đến thẳng nhà Khương Nhan Lâm. Nhưng Khương Nhan Lâm không có nhà.
Khương Nhan Lâm, vậy mà, tối muộn rồi, giờ này, lại vắng nhà.
Mới đi có hai ngày.
Có hai ngày thôi.
Bùi Vãn Ý nghĩ đến lần trước đi công tác về, đôi dép lê bị vứt xó, bỗng thấy lửa giận bốc lên.
Lên giường thì ngoan ngoãn như cún, vậy mà mặc quần áo vào là trở mặt không quen biết à?
Nghĩ cũng đừng nghĩ, không có cửa đâu.
Nhìn cánh cửa đóng im ỉm, Bùi Vãn Ý chỉ mất vài giây để chọn ra "khán giả may mắn" trong bạn bè
- Trang Minh Thu. Bởi A Thu rảnh rỗi nhất, từ ngày giải nghệ đến giờ chỉ có ăn không ngồi rồi. Nhưng Bùi Vãn Ý không ngờ, Khương Nhan Lâm đang ở cùng A Thu.
Sao đi với A Thu? Chuyện này là sao? El vừa mới yên phận thôi mà.
Thế nhưng nghe A Thu kể xong chuyện hai người họ vừa từ đồn cảnh sát ra, Bùi Vãn Ý câm nín.
Đúng là Khương Nhan Lâm, đi đến đâu là sóng gió đến đó.
Không đổ lỗi cho nạn nhân, mà sự thật là vậy.
Khương Nhan Lâm không biết tránh xa ra à? Cứ phải xông vào làm gì? Lần trước Bùi Vãn Ý đã định nói rồi, nhưng biết nói ra Khương Nhan Lâm cũng chả nghe, hà tất chuốc lấy bực mình.
Nhưng mà biết điều, tránh họa là lẽ thường tình đi? Mới va cái gã lai Mỹ Nhật kia mà không chừa? Ma mới biết gã thế nào, lỡ đâu nổi khùng lên đánh người thì sao? Vậy mà còn dám một mình đến tận hang ổ của người ta để moi tin.
Lần này thì đỉnh cao hơn, thẳng tiến đồn cảnh sát làm bản tường trình. Khương Nhan Lâm dám chắc gã kia sẽ bị nhốt trong tù cả đời, ra tù không quay lại trả thù à?
Thấy cô im lặng, A Thu lại không đoán được cô đang nghĩ gì, đành khuyên: "Tôi thấy Khương Nhan Lâm khác Tiểu Tình mà. Em ấy lạnh lùng bên ngoài, ấm áp bên trong, người tốt đó. Nếu mà thích thì cứ tiến tới, đừng nghĩ ngợi nhiều."
Bùi Vãn Ý bật cười.
Thích với không thích, nói cho cùng cũng chỉ là bạn giường.
Cô không muốn nói chuyện này nữa, rót rượu cho A Thu, cụng ly.
A Thu thấy bạn không vui nên không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ uống. Nhìn bề ngoài A Thu thô kệch, nhưng thực ra rất tinh tế. Hồi còn trong quân ngũ, chẳng ai nghĩ A Thu xuất thân là dân mỹ thuật. Có thể nói chuyện được với Bùi Vãn Ý là vì có cùng sở thích: vẽ vời, chơi game, uống rượu tán gẫu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!