Chương 29: (Vô Đề)

Bùi Vãn Ý không hề giấu chuyện này. 

Nhưng cô chưa bao giờ chủ động nhắc. 

Bởi nó chỉ mang đến những câu hỏi tò mò và những kẻ tự cho mình là đặc biệt, hăm hở muốn thử sức. 

Luôn có những kẻ cho rằng mình là ngoại lệ, có thể "giúp" cô "chữa bệnh". 

Dần đà Bùi Vãn Ý đã có những tiêu chuẩn rõ ràng trong việc lựa chọn bạn tình. 

Không cho đụng vào hay những ai chỉ muốn đụng vào cô phải bị loại bỏ hết, đỡ được khối phiền. 

Lâu dần, Bùi Vãn Ý quen với việc đối phương chỉ là "công chúa gối đầu", nằm im chờ cô phục vụ. 

Chuyện này chẳng có gì không tốt, tuy Bùi Vãn Ý chưa từng lên bao giờ nhưng kh*** c*m bình thường thì có. 

Cô vẫn có những bản năng giống như bao người khác, song nó luôn duy trì ở một mức độ ổn định, vừa phải, như dừng lại nơi lưng chừng núi, không bao giờ tiến dẫu chỉ thêm một bước. 

Cũng không hề khao khát tiến thêm một bước. 

Nên thực ra Bùi Vãn Ý hiểu rõ, so với khoái lạc x*c th*t, thứ cô nhận được nhiều hơn là rung động tinh thần. 

Nhưng kh*** c*m tinh thần càng cao lại là thứ xa xỉ. 

Khoái lạc x*c th*t dễ có được bao nhiêu thì những rung động sâu trong vỏ não lại hời hợt bấy nhiêu. 

Bùi Vãn Ý chưa bao giờ mặn mà với những mối quan hệ thể xác đơn thuần. 

Cô rõ với khả năng của mình, cô muốn có trải nghiệm thì sẽ có. 

Nhưng càng như thế, Bùi Vãn Ý càng khó có hứng thú. 

Trong một khoảng thời gian dài, cô thờ ơ với mọi cuộc vui thâu đêm suốt sáng. 

"Ủa alo? Bạn hiền thông minh thế nhưng sao té nhào chỗ Khương Nhan Lâm vậy?" 

Sau sự kiện thảm khốc đó, A Thu mua rượu đến tìm cô. 

Bùi Vãn Ý biết A Thu lo cho mình nên không từ chối. 

Hai người ngồi bên hồ hóng gió, cảnh đêm thành phố xa xa, đèn kết thành biển sao, mờ ảo hư không. 

Bùi Vãn Ý kéo khóa áo khoác da, ngồi phịch xuống bãi cỏ, chán nản nhấp rượu. 

"Thế cậu thấy Khương Nhan Lâm là người như nào?" Cô không trả lời mà hỏi ngược. 

A Thu nhớ đến hình ảnh phát điên của cô người yêu cũ kia trong buổi tiệc, sợ. 

Hôm đó vốn vui, hiếm lắm Tiểu Nặc mới rảnh, mọi người hẹn nhau không say không về, toàn là bạn bè người quen nên không khí thoải mái vô cùng. 

A Thu còn cùng Bùi Vãn Ý chuẩn bị bánh kem, định đến giờ sẽ mang ra. Ai ngờ vừa bê bánh ra đã bị người xông vào đụng, bánh kem rơi xuống đất nát bét. Lúc đó, A Thu nhìn "kiệt tác" của mình, ngây người. 

Những người khác cũng không biết chuyện gì xảy ra, ngơ ngác nhìn người vừa xông vào, trơ mắt nhìn cô đó cầm chai rượu vang, hắt thẳng vào người gần nhất. 

Lúc ấy, Bùi Vãn Ý nghe điện thoại bên ngoài, người cầm chai rượu phát điên không tìm thấy cô, cứ lặp đi lặp lại một câu trong kích động: "Bùi Vãn Ý đâu! Gọi ra đây!" 

Lúc đó A Thu mới nhận ra người kia muốn gì, vội lao đến ngăn. Nhưng người mất hết lý trí thì nào nghe lọt tai, thẳng tay đập vỡ chai rượu, chĩa mảnh thủy tinh nhọn vào A Thu. 

"Trang Minh Thu! Mày cũng là tình nhân của Bùi Vãn Ý đúng không?!" 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!