"Khương Nhan Lâm."
"Em luôn dễ dàng có được thứ mình muốn nên rất vênh váo đúng không?"
Lời Bùi Vãn Ý vừa dứt, Khương Nhan Lâm muốn bật cười.
Nhưng đầu óc mụ mị, rã rời, chẳng còn sức mà phản ứng.
Ý thức với thân xác như hai mảnh trăng rời, một nhẹ tênh, một nặng trịch, cứ quấn lấy nhau, không chịu buông tha.
Giây phút ấy, Khương Nhan Lâm ngỡ mình sắp toi mạng.
Thế mà từ đầu đến cuối, cô không hé răng kêu la tiếng nào.
Vênh váo? Khương Nhan Lâm chả buồn đôi co.
Thứ gì cô muốn là cô lấy thì sẽ lấy được. Có điều, "dễ dàng" thật không thì chưa biết.
Chắc phải tự mình trải nghiệm mới rõ.
Từ hồi mười sáu tuổi đến giờ, trong chuyện yêu đương, Khương Nhan Lâm chưa từng là đứa chạy theo ai. Nhưng không có nghĩa là cô thụ động. Có lẽ trời sinh vậy, cô âm thầm dẫn dắt người ta, khiến họ tự động tiến tới. Còn cô thì ngồi đó gật đầu, quyết định mối tình này sẽ đi về đâu.
Mấy cô bồ cũ cứ ngỡ mình là người được săn đón. Khương Nhan Lâm dại gì mà nói toạc ra:
"Cưng lết tới trước mặt chị, dâng hiến tất cả."
"Vì chị thèm cái sự chân thành đó, đúng không?"
Nhưng đời mà, đâu phải cái gì cũng theo ý mình.
Lần đầu tiên, là năm mười sáu tuổi.
Lần thứ hai, là mùa thu năm chia tay Tiểu Ưu.
Hôm gặp Kỳ Ninh ở hội chợ game, là lần cuối trong năm Khương Nhan Lâm chịu ra khỏi nhà.
Cô xin nghỉ phép trước, dồn hết việc lại sau, để đi cái hội chợ quốc tế hiếm hoi này.
Đầu thu nhưng trời còn nóng như đổ lửa, Khương Nhan Lâm không mang theo mấy bộ đồ, kéo vali con con rồi lên máy bay.
Trước khi bay, cô đăng bài, bạn bè ai cũng ham hố muốn đi mà kẹt công việc.
Khương Nhan Lâm bị ganh tị, cô tắt mạng cho lành, wifi trên máy bay cũng chả thèm mua, khỏi bị làm phiền.
Vậy nên phải đợi xuống máy bay cô mới đọc được tin nhắn của Kỳ Ninh .
Trùng hợp, hai người bay chung chuyến, gặp nhau ngay ở sân bay.
Kỳ Ninh thì sợ lạnh, mùa này mà cũng mặc áo khoác gió đen, mỏng tang, so với mấy người xung quanh mặc đồ mát mẻ thì nổi bần bật. Khương Nhan Lâm liếc là thấy ngay.
Một người cao ráo, xách vali da nâu nhỏ xíu, áo khoác gió, quần dài, bốt ngắn màu kaki, tóc dài uốn xoăn nhẹ nhuộm nâu đỏ, đúng chất con gái Anh quốc.
Trên đường đến khách sạn, Kỳ Ninh mở vali màu nâu ra cho Khương Nhan Lâm xem thứ bên trong.
"Từ thiết kế đến in ấn, mất ba tháng."
Trong vali là một cuốn "sách" làm thủ công, bìa da, bọc hoa lá, trên bìa còn khắc chữ theo kiểu hoa văn.
Khương Nhan Lâm nhận ra ngay, "Ma thuật của Deep Thought?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!