Thành phố không ngủ giữa mùa hè oi ả, luôn có những kẻ chẳng màng đến giấc say.
Khương Nhan Lâm viết liền mấy tiếng đồng hồ, mệt nhoài mới chịu buông bút.
Thoát khỏi dòng chảy công việc, bữa tối là chuyện xa xỉ. Cô bận nên thường quên ăn. Tuy vậy, ngày hai bữa cũng đủ duy trì sự sống, thế là không mấy bận tâm.
Hai mươi phút HIIT đều đặn, dọn dẹp phòng ốc, tắm rửa, thời gian trôi như thoi đưa.
Cô tận hưởng khoảnh khắc hiếm hoi này, cảm giác làm chủ cuộc sống trở lại.
Thế nên, khi Lâm Kha gọi đến, Khương Nhan Lâm không mấy mặn mà.
Chuyện gì qua thì đã qua, cô không muốn dây dưa thêm, nhưng có lẽ đối phương lại khác.
Khương Nhan Lâm nghe máy, định nói cho xong chuyện.
"Chào, chào buổi tối."
Lâm Kha thoáng ngại ngùng. Hai năm nay người đã thay đổi nhiều, không còn là cậu ấm ẻo lả, đáng ghét như lúc trước.
Nhưng Khương Nhan Lâm tin rằng, bản chất khó dời.
"Chào."
Thái độ của cô hờ hững như trước.
Lâm Kha hắng giọng, nói: "Xin lỗi, anh biết vì chuyện trước đây nên em và cả Sarah không muốn gặp lại anh. Nhưng anh muốn gặp mặt để cảm ơn em, ít nhất cũng phải cảm ơn em đã giúp anh."
Khương Nhan Lâm nhướng mày, cô tiếc vì không ghi âm lại đoạn này.
Lâm Tiểu Thất và Sarah chắc rất muốn nghe.
Thực ra Khương Nhan Lâm muốn nói thẳng, cô làm vậy không phải do muốn giúp Lâm Kha.
Nhưng chắc Lâm Kha cũng tự biết bản thân chỉ chìm đắm trong sợ hãi vì nhìn nhầm người, nhất là sau khi biết được bộ mặt thật của Hàn Tự.
Đôi khi Khương Nhan Lâm cảm thấy số phận vẫn công bằng.
Lâm Kha sinh ra đã ngậm thìa vàng. Có được khối tài sản mà hầu hết mọi người không dám mơ tới. Ăn sung mặc sướng bên Mỹ từ nhỏ. Trốn học đánh nhau, lạm dụng thuốc, chuyện nào cũng như cơm bữa.
Còn Hàn Tự xuất thân trong gia đình trí thức, tổ tiên hiển hách. Tiếc thay gia cảnh sa sút, đến đời con cháu thì bay mất hào quang.
Mọi quyền lực và giàu sang mà Hàn Tự khao khát phải dốc hết sức lực để tranh giành. Có khi đến cuối cũng không thể đạt tới vạch xuất phát của Lâm Kha.
Thế mà hai con người như kia lại gặp nhau ở nơi đất khách quê người, trở thành bạn thân.
Trong suốt bảy tám năm quen biết, Lâm Kha cực kỳ tin tưởng Hàn Tự.
Những cậu ấm cô chiêu ăn chơi thường có những điểm chung: ngông cuồng, tự đại, làm việc bốc đồng không suy nghĩ hậu quả, gây ra chuyện lớn cỡ nào cũng có cha mẹ bảo kê, thế là ngang ngược, ngạo mạn.
Nhưng chính vì vậy, họ khó tìm được bạn bè thật.
Xung quanh toàn đám bạn ăn chơi hoặc có mục đích nịnh bợ.
Hàn Tự nổi bật hẳn trong đám người này.
Xuất thân khá ổn. Giao tiếp tốt nhưng không ba hoa. Học hành chăm chỉ, siêng năng và cần cù, dù có mỏi mệt đến đâu cũng đi làm trợ giảng để tích luỹ kinh nghiệm.
Thêm vào đó, Hàn Tự còn diễn trò "tính cách hy sinh", thỉnh thoảng sẽ giúp bạn bè giải quyết rắc rối nên việc được Lâm Kha tin tưởng là chuyện hiển nhiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!