Chương 25: (Vô Đề)

Khương Nhan Lâm bỗng thấy việc ra ngoài sao mà khó khăn. Cứ ở cạnh cô Bùi thêm chút nữa, chắc cô dùng hết cả đời để yêu mất thôi.

Thế là, hơn mười giờ tối, Khương Nhan Lâm kéo cô Bùi mặt mày nhăn nhó, đúng giờ đến quán của El.

Vài ngày không ghé, nơi này có chút thay đổi: tấm biển hiệu bắt mắt hơn, ngoài cửa còn đặt bảng viết tay ghi món đặc biệt trong ngày, một cô bé nhanh nhẹn trong bộ đồng phục đứng đó, thấy hai người Khương Nhan Lâm, tươi cười: "Xin lỗi, quán sắp đóng cửa rồi ạ."

El nghe, thò đầu từ quầy bar ra, vội nói: "Lily, bạn anh đấy, cho họ vào đi em."

Cô bé bẽn lẽn cười, mở cửa mời họ vào.

Khương Nhan Lâm cảm ơn cô bé, bước lên bậc thang.

"Quán trông ổn đấy, dạo anh này tốn công phết."

Vừa nói vừa nhìn quanh cách bài trí trong quán, thấy có nhiều thay đổi. Tuy không sửa chữa gì lớn nhưng đồ trang trí và ánh sáng được điều chỉnh, tạo nên một bầu không khí mới mẻ.

El mời hai người lên lầu, vừa đi vừa nói: "Giờ anh tràn đầy năng lượng. Mỗi sáng thức dậy anh sẽ nghĩ làm thế nào để quán tốt hơn."

Bùi Vãn Ý đi cuối, nghe vậy khẽ cười. "Chả trách dạo này không tìm tôi."

El gãi gãi má, ngượng ngùng cười. "Dạo này hai người bận gì thế?" El nhìn Khương Nhan Lâm hỏi.

Lên đến lầu hai, Khương Nhan Lâm quen tay ngồi sô pha, trả lời: "Ngày nào cũng vậy thôi, làm việc, ăn, ngủ."

Bùi Vãn Ý khá tán thành, nhất là vế cuối.

Cô thản nhiên lên tiếng: "Giống em."

El rót nước cho họ, rồi lại nhìn Bùi Vãn Ý: "Nghe nói cậu đi công tác mà?"

Bùi Vãn Ý thừa biết ai đã nói trong nhóm, cô ừ.

El áy náy nói: "Tôi tưởng cậu chưa về." Cố tìm một lý do.

Bùi Vãn Ý chẳng để bụng. Cười rồi ngồi xuống cạnh Khương Nhan Lâm nghịch điện thoại.

El chuẩn bị vài món ăn ít calo trong thực đơn mới, nói với hai người một tiếng rồi xuống lầu lấy đồ.

Khương Nhan Lâm cầm điều khiển bật máy chiếu, định phát bộ phim, kẻo lát nữa nói chuyện lại ngại.

Bùi Vãn Ý không ngẩng đầu, nói: "Em giải quyết thế nào?"

Ba ngày hai bữa bị gọi đến thì không mệt mới lạ.

Khương Nhan Lâm chọn đại phim mới của Marvel, vừa nhìn đã thấy chán ngắt và buồn ngủ.

Sau khi nhấn nút phát, cô đặt điều khiển xuống, nghiêng người sang.

"Đưa tay đây."

Bùi Vãn Ý nghe lời giơ tay lên, mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại.

Khương Nhan Lâm dựa vào vai cô Bùi, vỗ vỗ cánh tay, "Được rồi, hạ xuống."

Cô Bùi răm rắp nghe theo, phối hợp hoàn hảo.

Khương Nhan Lâm dựa vai cô Bùi, lấy điện thoại ra, chỉnh chế độ chụp ảnh, tìm góc độ và ánh sáng phù hợp, rồi nói: "Ngẩng đầu, nhìn vào camera."

Bùi Vãn Ý nhìn sang, hỏi: "Cần cười không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!