Chương 237: Hoàn chính văn

Người bị kẹt trên tầng thượng nhà hát giữa đám hỗn loạn mãi sáu tiếng trước mới được giải cứu. Bị thương nhẹ và đang ở bệnh viện để nhường giường cho mấy ca nặng hơn chữa trị trước. Vừa mượn được điện thoại, cô gọi cho người thân với bạn bè ngay.

"... El bị thương nặng hơn chút, tủ đổ nên đè lên chân. Bọn chị đang đợi El khâu vết thương, nhưng mà ổn rồi." Giọng Kỳ Ninh bình thường, nhưng có thể nghe rõ mệt mỏi.

Khương Nhan Lâm biết chắc Kỳ Ninh đã gọi nhiều cuộc đi. Điện thoại mượn cũng phải trả sớm, nên không nói thêm gì, chỉ dặn dò: "Giờ còn loạn lắm, hai người cẩn thận, đừng tách nhau ra, có chuyến bay nào thì bay nhanh đi nhé."

"Ừ, biết mà, cảm ơn em."

Khương Nhan Lâm đưa tay tắt vòi nước bồn tắm, thở dài: "Thôi đừng cảm ơn em, em có làm gì đâu. Ngược lại là Allen, Lily với Lão Lục ấy, họ lồng lộn cả lên, tìm chị đủ đường. Nghe đâu Fiona định bay qua Bangkok luôn rồi."

Bình thường thì nhóm này không ai dính ai, đến lúc gặp chuyện thì cũng đáng tin.

Kỳ Ninh cười: "Chị biết." Im lặng hai giây, cô mới nói tiếp: "Trước đây em hay bảo chị như hòn đảo cô độc, nhìn thì hòa đồng vậy thôi chứ thật ra có ai mà bơi vào được đâu."

Giọng Kỳ Ninh hiếm khi không cảm xúc, song Khương Nhan Lâm biết đây mới là con người thật của Kỳ Ninh

- kiểu thường ngày ẩn sau lớp mặt nạ.

"Đến hôm nay chị mới nhận ra, chị cứ sống trong thế giới riêng mình, chị quên nhìn lại đường mình đã đi và những người mình từng gặp."

Kỳ Ninh thở ra từ từ, lát sau mới khẽ nói: "Hôm nay bị kẹt trong nhà hát, có một khoảnh khắc chị thật sự nghĩ mình chết ở xứ người này luôn rồi. El hỏi, nếu thật sự không thoát ra được thì việc cuối cùng chị muốn làm là gì."

Khương Nhan Lâm ngồi ở mép bồn tắm, lặng lẽ lắng nghe.

Kỳ Ninh không cần lời đáp, vì cô chỉ muốn nói những điều còn muốn giãi bày.

"Lúc đó chị không trả lời, chị nghĩ lâu lắm và chị phải thừa nhận..."

Kỳ Ninh khẽ cười, nói: "Đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, việc chị muốn làm nhất là đứng trên sân khấu, hoàn thành trọn vẹn buổi diễn còn dang dở. Nếu có thể tham lam hơn, thì chị ước rằng những người ngồi ở hàng ghế khán giả có em."

Kỳ Ninh hỏi Khương Nhan Lâm: "Em biết lâu rồi đúng không?"

Đây là một câu nói chưa được hoàn thành, song Khương Nhan Lâm nghe rõ.

Rất lâu sau, Khương Nhan Lâm mới trả lời: "Việc em muốn nhất luôn là một tình yêu cho đi mà không giữ lại gì, đặt em lên trên hết, tuyệt đối không bao giờ buông tay."

Kỳ Ninh khẽ hỏi: "Thế em có được nó chưa?"

Khương Nhan Lâm mím môi, không trả lời.

Kỳ Ninh không hỏi thêm, thở dài, lát sau mới nói: "Thật ra sau lần rời Trung Quốc chị thực sự không định phiền em nữa. Chị hiểu đó mới là trạng thái tốt nhất cho chị và em. Với cả hôm nay, chị gọi cho người nhiều lắm nhưng chị không muốn sử dụng lý do này để liên lạc với em."

Khương Nhan Lâm nghe đến đây thì khựng lại, tay nắm chặt điện thoại và không có phản ứng.

Giọng Kỳ Ninh phức tạp, "Có người tìm đủ mọi cách hỏi về tin của chị, vả lại còn nhờ cả cảnh sát địa phương nhắn tin nữa, có quyền có thế thật đấy."

Kỳ Ninh nói song như cười nhạo, tuy nhiên không biết đang chế giễu ai.

"Khương Nhan Lâm, chị chưa bao giờ thực sự tán thành lựa chọn của em, giờ chị vẫn lo em chơi với lửa ấy."

"Cơ mà hình như chị hiểu, tại sao em yêu người ta đến thế."

"... Vâng, cảm ơn anh, làm phiền anh rồi. Lần sau em mời anh ăn cơm ạ."

Cuộc điện thoại cuối cùng kết thúc. Cô đưa tay xoa nhẹ cánh tay hơi khó cử động, rồi cầm áo khoác trên giường mặc vào.

Lý Sam mới làm xong thủ tục trở lại phòng bệnh, vội giúp cô thu dọn đồ đạc. Đồ dùng cá nhân đã được cho vào vali, rồi chuẩn bị đi.

Thấy người mặc quần áo xong, anh nghĩ một lát rồi hỏi: "Thật sự phải gấp như vậy sao? Sáng mai cũng kịp mà, người bên xưởng phải mất một ít thời gian nữa mới qua được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!