Người ngồi trên giường bệnh im lặng ăn thịt bò nướng trong hộp giữ nhiệt, dường như không mấy bận tâm, không hề liếc mắt sang bên kia.
Mãi đến khi người đứng bên cửa sổ gọi hết cuộc này đến cuộc khác vẫn không liên lạc được, cô mới không ngẩng đầu lên, nói: "Nghỉ lát đi, giờ này chắc chắn gọi không được đâu."
Khương Nhan Lâm ngắt cuộc gọi, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại hồi lâu. Trong đầu cô hiện lên tất cả nhưng người và cách thức có thể liên lạc, nhưng rồi cô bỏ qua.
Người nhà Kỳ Ninh lúc này mới la người lo nhất và chắc chắn đã gọi hỏi thăm nhiều, cô bớt hỏi sẽ đỡ rối hơn.
Khương Nhan Lâm cố gắng kìm nén bồn chồn, không ngừng lướt các trang mạng xã hội đang cập nhật. Từ nền tảng này sang nền tảng khác, ngón tay cô cứ vuốt xuống liên tục, làm mới từng tin tức về trận động đất.
Thông tin từ tâm chấn dần dần được cập nhật bằng video và hình ảnh hiện trường. Khung hình nao cũng thảm khóc. Khương Nhan Lâm càng xem càng thấy kinh hoàng.
Dù Bangkok gần đó không bị ảnh hưởng nghiêm trọng, song hỗn loạn tựa như cảnh ngày tận thế.
Tin tức thật giả lẫn lộn, khiến người ta khó phân biệt, chỉ có thể bất lực chịu đựng những tác động từ các từ khóa và hình ảnh.
Xem thêm nữa chả ích gì, còn dễ bị cảm xúc chi phối.
Khương Nhan Lâm buộc mình khóa màn hình điện thoại, quay người đi lấy cốc nước rồi ra ngoài rót nước nóng, tiện thể hít thở không khí bên ngoài.
Người ngồi trên giường bệnh nhai bữa trưa nguội dần, không gọi Khương Nhan Lâm lại.
Cánh gà và thịt bò nướng trong hộp giữ nhiệt bên ngoài cháy xém bên trong thì mềm ngọt, sau khi nguội thì đông cả mỡ, ăn vào miệng cứ như nhai sáp, tự dưng khiến người ta thấy khó chịu.
Bùi Vãn Ý cúi đầu, im lặng ăn cho đến khi ăn hết, rồi mới cầm hộp giữ nhiệt vào phòng tắm rửa bát.
Vết thương trên cánh tay và vai thỉnh thoảng lại đau nhức, nhưng so với ban đầu đã giảm đi nhiều, chỉ còn lại chút cảm giác nhói nhẹ thoáng qua mỗi khi gần như quên đi, nó bất chợt nhắc nhở cô.
Vòi nước nóng chảy róc rách rất lâu. Bùi Vãn Ý lấy bàn chải đánh răng rồi nặn kem lên đánh răng, lấy vị bạc hà mát lạnh để át đi mùi mỡ đông, sau đó cúi đầu nhổ bọt và súc miệng thật sạch.
Cô đứng ngẩn ngơ trước gương một lúc, nhưng lại không biết mình đang nghĩ gì.
Hay còn có thể nghĩ gì.
Hơi nóng từ cốc nước bốc lên, làm mờ đi hàng mi và hơi thở.
Tiếng chuông cuộc gọi thoại vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Cô rút điện thoại ra nhìn màn hình, khựng lại khi thấy tên người gọi đến, vài giây sau mới nhấc máy.
Lục Tư Ân vội hỏi: "Xem tin tức chưa?"
"Xem rồi, gọi điện thoại không được, đến giờ vẫn không gọi được." Khương Nhan Lâm đỡ trán, hít sâu một hơi rồi hỏi tiếp: "Bên anh thế nào, có tin tức gì không?"
Lục Tư Ân thở dài: "Hỏi nhau hết rồi, người cuối nhìn thấy Kỳ Ninh là bạn của Fiona, tại liên hoan âm nhạc Berlin mà mới đây thôi, sau đó thì không ai liên lạc được với cậu ấy nữa."
Kỳ Ninh là người thường xuyên đi khắp nơi trên thế giới, lúc bận thì nửa năm chưa chắc thấy mặt. Vì vậy, bạn bè khá quen với việc duy trì tần suất liên lạc không gần không xa của Kỳ Ninh, gặp được thì hàn huyên, không gặp được thì không quá chủ động quan tâm. Đến nỗi vào lúc này, không có ai biết ngay Kỳ Ninh đang ở đâu và ai có thể đang đi cùng.
"Anh gọi cho quản lý cậu ấy rồi mà không ai nghe máy cả, giống như cùng nhau mất liên lạc vậy. El và bạn bè khác đang cố gắng liên lạc với người phụ trách buổi biểu diễn ở Bangkok, nhưng tình hình Thái Lan bây giờ hỗn loạn quá, số bận hết, không ai gọi được."
Lục Tư Ân dậy rất sớm, mở mắt thấy tin tức đã liên tục gọi điện hỏi thăm khắp nơi cho đến bây giờ, tìm hiểu hết tất cả những thông tin có thể biết được mới dám gọi điện cho Khương Nhan Lâm.
Nghĩ cũng biết, những gì Khương Nhan Lâm biết được có lẽ còn ít hơn anh, mục đích chính của cuộc gọi này vẫn là để tiết lộ thông tin cho cô và trao đổi những gì cả hai biết.
Đây là lần đầu tiên Lục Tư Ân liên lạc với Khương Nhan Lâm sau khi cô và Bùi Vãn Ý chia tay, song thực sự không ngờ nó trong tình cảnh như thế này.
Và rồi, Lục Tư Ân cảm thấy tâm trạng phức tạp đến mức không nói nên lời.
Hai người trao đổi những thông tin mà cả hai biết, rồi điện thoại im lặng.
Không ai lên tiếng nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!