Bởi vì dù làm lại lần nữa, cô đoán chắc mình vẫn sẽ đưa ra lựa chọn như thế.
Nếu không thì làm sao có được tất cả những gì cô đang nắm giữ ngay lúc này?
Cho đến tận bây giờ, Bùi Vãn Ý vẫn đinh ninh trong đầu rằng, không chủ động giành thì đời nào mà có được.
Kể cả đây có là màn khổ nhục kế tốn kém đến mấy thì cô vẫn cảm thấy đáng.
Bát cháo bò to ụ cuối cùng cũng bị ăn sạch không còn một hạt, như thể sợ có ai tranh mất.
Khương Nhan Lâm không thích bụng đói mà ăn đồ ngọt. Lúc đến cô đã mua sẵn bánh mì trứng chỗ cửa hàng tiện lợi, ngồi nhâm nhi xong xuôi rồi mới đi dọn hộp giữ nhiệt, rửa sạch xong bỏ lại vào túi.
"Bên sở cảnh sát vừa liên lạc bảo em qua đó lấy thêm lời khai chi tiết. Trưa nay nếu em chưa về thì chị cứ ăn trước." Khương Nhan Lâm vừa dứt lời đã chuẩn bị đi.
Bùi Vãn Ý chộp tay Khương Nhan Lâm, hỏi: "Em có quên gì không?"
Khương Nhan Lâm thở dài, cúi xuống hôn nhẹ lên môi Bùi Vãn Ý một cái.
Lần này Bùi Vãn Ý ngoan hơn, nhưng chưa chịu buông tay.
Khương Nhan Lâm ôm cô Bùi vào lòng xoa mấy cái lên đầu, để dụi thoải mái.
Bùi Vãn Ý hiếm hoi chủ động buông tay, dỗi: "Mau đi đi chị, lát nữa chị lại không cho đi nữa thì có mà dở."
Khương Nhan Lâm khẽ gõ đầu Bùi Vãn Ý một cái rồi cầm điện thoại với túi xách, đứng dậy rời khỏi phòng bệnh.
Đến sở cảnh sát lấy lời khai tốn kha khá thời gian. Trong lúc đó luật sư Sasaki cũng ghé qua một chuyến, thông báo sơ bộ về kết quả trao đổi với đội ngũ luật sư của Bùi Vãn Ý. Hai bên giờ đã ký hợp đồng hợp tác, cùng đẩy nhanh tiến độ vụ án.
Luật sư bên kia thực sự giỏi và còn mời cả luật sư cộm cán của một văn phòng luật nổi tiếng nhất nhì Tokyo. Chắc họ sẽ cố gắng dựa vào các điều khoản giảm nhẹ tội, nhưng bên mình bằng chứng rất đầy đủ, với lại vật chứng cô bảo quản kịp thời rất hoàn chỉnh. Đợi giám định thương tật của nạn nhân xong xuôi là coi như không còn gì phải lo.
Khương Nhan Lâm không phải dân chuyên nên ngoài việc cố gắng cung cấp thông tin trong khả năng thì những chuyện khác cô đành phó mặc hết cho luật sư.
Cô lại lần nữa cảm ơn luật sư Sasaki rồi nhắn tin cho bạn bè báo cáo tình hình, để mọi người bớt lo.
"Mới đặt chân tới Tokyo mà gặp ngay chuyện này, xong việc nhớ kiếm chỗ nào đó giải xui đấy."
Trong tất cả bạn bè thân thích, có mỗi người bạn này biết chuyện lớn như vậy, nên lo Khương Nhan Lâm là chuyện đương nhiên.
"Ơ, người yêu sao rồi, đỡ hơn chưa? Chị có quen một người bên trung tâm giám định pháp y, vụ này chị nhờ người ta hỏi giúp rồi, có kết quả thì báo em liền."
Khương Nhan Lâm vội trả lời: "Ổn rồi, làm phiền chị quá, cảm ơn chị."
"Có gì đâu mà khách sáo, đợi về nhớ khao chị một bữa và nhớ dắt theo cả người yêu nữa đó."
Khương Nhan Lâm đáp: "Vâng ạ."
Quy trình pháp lý thực sự là một mớ thủ tục vừa rắc rối vừa tốn cả đống thời gian. Dù bằng chứng đầy đủ, vật chứng được giữ gìn cẩn thận hết cỡ, thì sau khi có kết quả giám định thương tật, vẫn còn cả một quá trình dài để chờ đợi.
Và may là luật sư Sasaki và đội ngũ luật sư của Bùi Vãn Ý làm việc có tâm. Sau mấy lần lấy lời khai với xác nhận giấy tờ này nọ, Khương Nhan Lâm và Bùi Vãn Ý coi như thoát được mớ rắc rối, giao hết cho luật sư xử lý.
Còn ba mẹ của Hàn Tự thì mấy lần mon men liên lạc với Khương Nhan Lâm nhưng bị tư chối, đẩy hết cho luật sư giải quyết.
Riêng Hàn Tự thì cô chẳng thèm đoái hoài, hơn thế còn lười quan tâm xem đã khai báo thứ gì. Chắc vẫn ba trò than thân trách phận, không cam tâm làm người thường, đến chết vẫn một hai làm cho ra ngô ra khoai, hận không thể cho cả thế giới biết.
Khương Nhan Lâm không biết ba mẹ Hàn Tự nghĩ gì, mà cũng chẳng muốn biết. Giận con bất tài hay mù quáng bênh con thì chỉ là mô típ cũ rích trong mấy bộ phim mì ăn liền. Cây độc từ gia đình mọc ra, thì phải do chính gia đình gặt hái.
Cuối tháng Ba, Bùi Vãn Ý được cắt chỉ và có thể duỗi tay duỗi chân, đi loanh quanh.
Bác sĩ kê cho lịch tập vật lý trị liệu hàng ngày, giới hạn nghiêm ngặt phạm vi với cường độ vận động, dặn dò đủ kiểu đừng có mà ăn xổi ở thì kẻo lại động đến dây thần kinh ở tay với vai, để lại mầm mống bệnh sau này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!