Cảm giác khi l*m t*nh với Bùi Vãn Ý chỉ có thể gói gọn trong một từ.
"Mệt".
Mệt mỏi rã rời về thể xác, mệt nhoài cả về tinh thần.
Sức lực như bị rút cạn từng giọt một, tan vào trong nụ hôn cuồng nhiệt, rồi bị hút lấy không ngừng.
Đến cuối cùng, ngay cả kh*** c*m cũng trở nên mơ hồ. Chỉ còn cảm giác ngạt thở bao trùm, gần như chết đuối trong biển tình mặn mòi của hai người.
Khương Nhan Lâm ngửa cổ, để lộ vùng da mỏng manh dưới cằm, cơ thể cứng đờ một lúc lâu mới có sức nắm lấy cổ tay Bùi Vãn Ý, cắn mạnh.
Người bị buộc phải dừng lại khẽ rên, thì thầm bên tai: "Khương Nhan Lâm, em là chó à?"
Nói rồi, cúi đầu cắn nhẹ lên đó, nghiến răng.
Khương Nhan Lâm lười mắng. Giờ đây đầu óc quay cuồng phải mất lúc lâu mới dần bình tĩnh. Mà bình tĩnh xong thì đầu chỉ nghĩ đến một chuyện
- sản phẩm hãng mới gửi đến là mấy cái váy cổ thấp, mấy ngày nay chắc không thể mặc để đánh giá.
"Kẻ thuộc giống chó" kia vẫn nghịch ngợm, lúc mạnh lúc nhẹ, trêu cô đến phát bực.
Khương Nhan Lâm kệ, mò tìm điện thoại.
Cánh tay mảnh khảnh vừa đưa ra đã bị kéo.
Bùi Vãn Ý nắm, đặt lên người mình.
Khương Nhan Lâm nhướng mày, liếc.
Phim chiếu xong từ lâu, máy chiếu tự động tắt màn hình, ảnh nền trên màn hình cứ thay đổi.
Đôi mắt Bùi Vãn Ý dưới ánh sáng lập lòe ấy càng thêm phần dịu dàng.
Khương Nhan Lâm nhìn một lúc, tay kia bỗng nhiên thò xuống gầm bàn gỗ, kéo ngăn kéo, lấy chiếc hộp vẫn còn nguyên niêm phong.
Nhìn thấy hình đồ chơi màu hồng trên vỏ hộp, Bùi Vãn Ý buông tay, biết ý hỏi: "Em muốn tắm không, để chị đi xả nước."
Khương Nhan Lâm mở hộp.
"Gấp làm chi, mới có mấy giờ."
Bùi Vãn Ý thấy tình hình không ổn, định đứng dậy chuồn êm.
Nhưng Khương Nhan Lâm chặn cửa trước. Giữ chặt chân Bùi Vãn Ý, tay vòng qua cổ, thản nhiên xé lớp bao bì cuối cùng trên vai đối phương.
"Em chưa thử loại này, chị đánh giá giúp em nào?"
Bùi Vãn Ý không muốn mọi chuyện đi quá xa, nghiêng đầu hôn lên môi Khương Nhan Lâm, gần như nài nỉ.
Cơ thể và đầu óc Khương Nhan Lâm chưa hồi phục. Ý định phản kháng chẳng kịp thành thì đã dẫn dắt, vô thức hé miệng đáp lại.
Thứ trong tay rơi xuống thảm, trở thành thành viên mới trong đống hỗn độn.
Lý trí cuối cùng của Khương Nhan Lâm cũng thở dài trong giây phút này.
Làm người mệt thật, làm động vật thật đơn giản.
Cô muốn vui vẻ vậy thì cứ vui vẻ thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!