Chương 2: (Vô Đề)

El tổ chức tiệc riêng ngay tại quán bar của mình.

Quán nhỏ xinh, hai tầng.

Tầng dưới, quầy bar và khu bàn ghế chiếm một nửa. Nội thất gỗ trầm cùng ánh đèn dìu dịu, tường treo cây xanh và chậu cảnh lấp ló giữa các bàn, vừa kín đáo lại vừa có không khí.

Tầng trên dành trọn cho rạp chiếu phim mini, sô pha ngoại cỡ quây quanh màn chiếu lớn trang trí thêm tủ rượu và mấy trò board game nép vào góc. Đối diện xếch là cửa kính suốt từ trần đến sàn, dẫn ra ban công, phóng tầm mắt bao trọn cảnh đêm.

Khương Nhan Lâm đứng ngoài ban công đón gió, ngắm phố phường phía dưới.

Khách khứa chưa đông, El đưa cô lên tầng, chưa kịp dông dài đã vội xuống đón khách.

Thế là cả tầng trên chỉ còn mình cô và một người khác.

Nhỏ chảnh chọe nọ.

Mười phút trước, lần đầu tiên trong đời Khương Nhan Lâm nếm trải cảnh bị nhận nhầm.

Cô tự thấy mình không phải dạng mặt nhan nhản, lại càng không dao kéo, từ khi sinh ra đã thế này, chưa từng giống ai.

Thế nên, trải nghiệm xưa nay hiếm này với cô là mới mẻ thật.

Thường thì Khương Nhan Lâm giỏi xã giao, cô có tạo ấn tượng tốt hay không là do cô muốn chứ không phải không thể.

Như bây giờ, dĩ nhiên cô biết phép lịch sự tối thiểu không phải là đứng một mình ngoài ban công hóng gió, coi nhỏ kia như không khí.

Nhưng cô chẳng bận tâm.

Chắc đối phương cũng thế.

Lúc El quay lại, những người khác cũng lục tục kéo đến và đang tán gẫu dưới tầng.

Ngoài nhỏ tiểu thư đến sớm nhất thì dưới lầu có thêm bốn người.

Một anh chàng Pháp dáng cao và tóc xoăn, trông hiền lành, bẽn lẽn. Ba người còn lại là người Hoa, nhưng liếc qua là biết ai hàng nội địa ai gốc Hoa.

Khương Nhan Lâm chắc là người mới duy nhất ở đó, El dẫn cô đi chào mọi người.

Cô giấu sạch cảm xúc ban nãy, ứng đối tự nhiên, không quá nhiệt tình nhưng vẫn chu đáo.

Đồ ăn là tiệc đứng, El chuẩn bị sẵn cả núi đồ nguội và bánh trái nhắm với rượu hay trà cũng ổn.

Cô nàng kia rõ là trung tâm của bữa tiệc, khui một chai vang đỏ, sai người lên tầng lấy sâm panh và whisky, ai bị gọi tên cũng đành chịu, đứng dậy làm theo.

Nhóm người này rõ thân, không khí tiệc tùng thoải mái, rôm rả, chuyện trò đủ thứ, người thì tám chuyện nhà, người thì chửi đổng chính sách.

El sắp xếp xong xuôi, cuối cùng cũng được nghỉ, lân la sang chỗ Khương Nhan Lâm uống nước. Biết cô đang cai rượu, anh chuẩn bị sẵn một cốc nước chanh nóng. Hai người ngồi tán gẫu, như lần đầu gặp.

"Xin lỗi em, nãy Mavis nhận nhầm em với người khác, bình thường cậu ấy không thế đâu, mong em đừng để bụng."

El cũng tinh ý thật, còn nhớ chuyện đó.

Khương Nhan Lâm như chẳng khó chịu, giả bộ tò mò hỏi: "Vậy em giống cô Mia kia đến mức nào?"

El bật cười, "Thật ra chẳng giống tẹo nào, em đẹp lắm, rất đặc biệt."

Khương Nhan Lâm chỉ chú ý vế đầu, đợi anh chàng nói hết. El đành tóm tắt câu chuyện.

"Chắc Mavis nhầm em, vì cậu ấy với Mia cũng gặp có một lần, không nhớ rõ. Với lại, Mia ăn mặc, trang điểm cũng na ná em hôm nay, anh đoán thế."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!