Chương 18: (Vô Đề)

Khương Nhan Lâm đẩy cửa kính bước ra, gió đêm nhè nhẹ thổi ngăn cách tiếng ồn ào phía sau. 

Cô chỉ liếc mắt một cái đã thấy bóng dáng đứng đợi dưới ánh đèn đường. 

Ánh sáng vàng vọt kéo dài bóng hình ấy, tạo thành một vệt ngăn cách vùng sáng tối trên mặt đường nhựa. 

Gió thổi khiến Khương Nhan Lâm nheo mắt. Một lát sau, cô bước xuống bậc thềm, từng bước tiến về phía Bùi Vãn Ý. 

Quán rượu bên cạnh đang phát một bài hát vui tươi, giai điệu và ca từ theo gió bay đến tai. 

"... Chỉ muốn đi theo bước chân em về nhà." 

Khương Nhan Lâm khựng lại, Bùi Vãn Ý đứng dưới ánh đèn ngẩng lên. 

"... Nhưng tình cảm mập mờ nói rằng không thể." 

Khương Nhan Lâm đứng yên tại chỗ, ánh mắt chạm mắt Bùi Vãn Ý. 

Vài giây ngắn ngủi mà chậm chạp trôi qua trong giai điệu, Bùi Vãn Ý nhìn Khương Nhan Lâm, khẽ cười. 

"Đi thôi, xe sắp đến rồi." 

Bùi Vãn Ý vừa nói vừa lắc lắc điện thoại, xoay người bước về phía ngã tư. 

Khương Nhan Lâm nghĩ, cô Bùi dù sao cũng chu đáo, không bỏ rơi cô một mình trong quán rượu lúc đêm khuya. 

Nghĩ vậy, dây thần kinh nào đó cuối cùng cũng được thả lỏng nhưng cô vô thức bỏ qua nó. 

Tất cả là vì gió đêm mát mẻ xoa dịu tâm hồn. 

Bùi Vãn Ý gọi xe, điểm đến là nhà Khương Nhan Lâm. 

Khương Nhan Lâm thấy không cần thiết, nhưng Bùi Vãn Ý thản nhiên nói: "Chị phải ghé công ty lấy đồ, tiện đường." 

"Muộn thế này rồi mà vẫn còn làm việc ạ?" 

Khương Nhan Lâm liếc nhìn đồng hồ thể thao, gần hai giờ sáng. 

Bùi Vãn Ý vừa lên xe dùng điện thoại trả lời email công việc, thuận miệng đáp: 

"Công ty của gia đình, chị sang Trung Quốc phụ trách liên lạc với mấy chi nhánh, lệch múi giờ." 

Vậy nên dù ở cùng múi giờ với trong nước, Bùi Vãn Ý phải luôn sẵn sàng làm việc. 

Khương Nhan Lâm đã hiểu vì sao thời gian biểu của Bùi Vãn Ý và mình giống nhau đến vậy. 

"Nhưng khỏi cần chấm công nên khoẻ người." 

Khương Nhan Lâm bình thản nhận xét. 

Bùi Vãn Ý bật cười, "Không chấm công nhưng chị vẫn đi làm đúng giờ mà. Hôm cắm trại ấy, em ngủ say sưa cơ mà chín giờ chị dậy xem mail rồi." 

Khương Nhan Lâm lại có thêm câu trả lời cho một thắc mắc, liếc nhìn Bùi Vãn Ý, hiếm khi thốt lên: "Chị người gốc Hàn ạ? Tiến hoá đến nổi khỏi cần ngủ?" 

Cả quãng đường trò chuyện vui vẻ, xe nhanh đến đích. 

Sau khi xuống xe, Khương Nhan Lâm như lần trước, nói với âm lượng đủ để tài xế nghe: 

"Đến nơi thì gọi cho em, chị về cẩn thận." 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!