Chương 16: (Vô Đề)

Hôm đó là ngày thứ sáu kể từ lần đầu Khương Nhan Lâm diện kiến Bùi Vãn Ý.

Dòng tin nhắn trước phút tắt lịm của màn đêm dường như đã khựng lại nhịp quay của dòng chảy vô hình. Người ta không hồi đáp. Khương Nhan Lâm cũng chẳng chủ động bắt chuyện.

Suốt một ngày dài vùi mình trong bộn bề công việc kéo dài đến tận khi đêm buông xuống. Lê Quân Tranh giữ kết nối. Hai người thi thoảng dông dài dăm ba câu chuyện, chả hề hà gì đến nhau.

Mãi đến khi Lê Quân Tranh rảnh rỗi lướt Instagram, chợt thấy bức ảnh do một người bạn chung đăng tải, bất giác thốt lên: "Khương Nhan Lâm, mày đấy à?"

Khương Nhan Lâm mở khung chat xem bức ảnh chụp màn hình mà cô bạn vừa gửi.

Khung cảnh ở tầng hai quán bar của El. Một nhóm người đang nâng ly. Bức ảnh bắt trọn khoảnh khắc nơi bàn rượu.

Xung quanh thấp thoáng bóng dáng vài người lọt vào đôi phần. Góc ngoài cùng bên phải chính là Khương Nhan Lâm

- người ngồi thưởng thức bộ phim.

Dù chỉ vô tình lọt vào ống kính một phần mặt, nhưng Lê Quân Tranh vẫn nhận ra ngay.

Khương Nhan Lâm lướt qua danh tính của chủ nhân tài khoản kia và biết đó là ai.

"Cái anh nghệ sĩ piano hôm nọ đi cùng, tên Lục Tư Ân."

Lê Quân Tranh lập tức cao giọng, khoa trương: "Bạn tao đấy! Trái đất tròn thật!"

Câu nói này, giá như một tuần trước thốt ra, Khương Nhan Lâm còn có chút dao động.

Giờ đây thì tâm cô đã tĩnh lặng như mặt hồ thu, chẳng chút xao động.

Đầu óc Lê Quân Tranh nhanh nhạy, tức thì liên hệ ngay. "Dừng đi, này là buổi gặp mặt mà mày chạm trán chị gì kia mà?"

Khương Nhan Lâm không phủ nhận. "Bạn bè gì đấy."

Lê Quân Tranh, máu hóng chuyện hoàn toàn không thể kìm được.

"Bạn của bạn của bạn thì cũng coi như là bạn của mình rồi. Lần sau phải kiếm cớ tụ họp cả hội lại mới được."

Mỗi khi đến những lúc như thế này, tiếng mẹ đẻ của Lê Quân Tranh lại thăng hạng.

Khương Nhan Lâm không nói gì.

Mỗi người bạn có một cá tính riêng. Thích làm gì, không thích làm gì, càng là đặc quyền của họ. Chỉ cần không gây phương hại đến ai thì an yên là được.

Mà cho dù có phương hại đến ai, thì cũng là chuyện của họ.

Nhưng Khương Nhan Lâm thật sự không ngờ Lê Quân Tranh và Lục Tư Ân lại quen biết.

Hai người này thoạt nhìn chẳng có điểm chung nào.

"Hồi trước tao với Lục Tư Ân chạm mặt ở Fukuoka. Cả hai đứa cùng ăn ở một quán mì ramen. Cậu ta bắt chuyện với hai bác trung niên ngồi bên. Vừa nghe cậu chàng tự giới thiệu là nghệ sĩ piano, hai bác kia lôi ra tám đủ thứ chuyện ngay. Trước khi về còn dúi cho danh thiếp, mời sau này đến trường của họ làm giảng viên âm nhạc cơ."

Lê Quân Tranh cười không dứt rồi tiếp: "Tao vừa nhìn đã biết ngay là người châu Á, lân la làm quen liền. Y như rằng, biết nói tiếng Trung. Sau đó bọn tao kết bạn với nhau, theo dõi Instagram của nhau, còn thấy có mấy người quen chung. Cái này gọi là gì nhỉ, định luật Murphy* à?"

(*Tình huống xấu có thể xảy ra bất cứ lúc nào)

Lê Quân Tranh cứ thế nói quá trời nói. Song Khương Nhan Lâm không thấy phiền.

Cô thích được nghe những câu chuyện như thế này. Nó khiến cô cảm nhận được sợi tơ duyên kỳ lạ giữa người với người.

Khương Nhan Lâm và Lục Tư Ân hôm đó có kết bạn với nhau nhưng không hề trò chuyện. Nghe đâu người ta đang đi lưu diễn cùng một đoàn nhạc, mỗi thành phố chỉ dừng chân một thời gian ngắn. Hiện tại không ở trong nước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!