Chương 9: (Vô Đề)

Gió đêm ẩm ướt cuốn theo túi nilon ở đầu ngõ, xoay tròn dưới chân Lâm Uyên.

Anh tựa lưng vào bức tường gạch loang lổ, cuốn "Kính Giới Chí" trong lòng cộm đến mức khiến ngực anh đau nhức.

Màn hình điện thoại sáng lên ánh sáng yếu ớt, tin nhắn chưa đọc của Chu Tiểu Nhu đã tích lũy đến mười bảy tin.

"Anh Lâm, em đợi anh ở cửa hàng tiện lợi."

"Vừa nãy trong gương có thứ gì đó đang cử động."

"Em sợ quá..."

Tin nhắn cuối cùng dừng lại ở lúc hai giờ mười bảy phút sáng, sau đó không còn phản hồi nào nữa.

Yết hầu của Lâm Uyên khẽ chuyển động, anh áp điện thoại vào tai, nhưng chỉ nghe thấy tiếng tạp âm điện từ.

"Không thể quay lại... không thể mang nguy hiểm đến cho cô ấy."

Móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng cảm giác đau đớn ấy vẫn không nén nổi sự lo lắng đang dâng trào trong lòng.

Cuối ngõ đột nhiên vang lên tiếng giày da giẫm lên vũng nước, "tạch, tạch", không nhanh không chậm.

Lâm Uyên mạnh mẽ ngẩng đầu, nhìn thấy trong sương mù hiện ra mấy bóng đen mờ ảo.

Ánh trăng lướt qua khuôn mặt dưới mũ trùm đầu của đối phương, làn da xám xanh lóe lên tia sáng quái dị.

"Giao Trượng Phong Ma và cổ tịch ra đây."

- Bóng đen cầm đầu lên tiếng, giọng nói như giấy nhám chà xát lên tấm sắt.

Bàn tay nắm chặt trượng gỗ đào, phù văn đột nhiên phát ra sự rung động ấm nóng.

Lâm Uyên lùi lại nửa bước, lưng va vào cục nóng điều hòa phía sau.

Cái lạnh của vỏ kim loại khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút, dư quang liếc thấy quảng cáo trên mặt gương vỡ nát trên tường.

"Nếu có thể giống như trong mộng cảnh..."

Ý nghĩ này vừa nảy ra, những mảnh vỡ gương đột nhiên bay lơ lửng.

Đám bóng đen phát ra tiếng rít kinh ngạc, nhưng Lâm Uyên lại cảm thấy trong mũi trào ra chất lỏng ấm nóng.

Máu tươi nhỏ xuống bìa cuốn "Kính Giới Chí", trong vết máu loang lổ hiện ra những dòng chữ cổ xưa.

"Lấy máu làm dẫn, sức mạnh của gương lần đầu hiển hiện."

Cơn đau dữ dội nổ tung từ thái dương, anh nhìn thấy vô số mảnh vỡ ký ức lướt qua trước mắt -

Bản thân lúc nhỏ đang chơi đùa ở miếu Thổ Địa, nụ cười hiền từ của ông lão bí ẩn;

Ngày tốt nghiệp đại học, phù văn đột nhiên phản chiếu trên mặt gương tàu điện ngầm;

Còn có trong ngăn kéo bàn làm việc Vương Đức Thắng, một bức ảnh vàng ố có bảy phần giống anh.

"Đây là... ký ức của mình?"

Anh ôm đầu quỳ rạp xuống đất, máu mũi theo kẽ tay nhỏ xuống phiến đá xanh.

Đám bóng đen chớp thời cơ lao tới, mùi hôi thối nồng nặc ập vào mặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!