Chương 4: (Vô Đề)

Ánh ban mai giống như một con dao gỉ cùn, chậm rãi rạch đôi màn đêm của thành phố.

Lâm Uyên nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn 'đến công ty ngay' mà Vương Đức Thắng gửi lúc ba giờ sáng, yết hầu khẽ chuyển động.

Anh x** n*n cổ tay vẫn còn đau âm ỉ sau trận chiến đêm qua, chiếc chìa khóa đồng xanh trong túi quần cấn vào đùi đau nhói.

Khi đẩy cánh cửa kính văn phòng ra, luồng khí lạnh của điều hòa hòa lẫn với tiếng gầm thét của Vương Đức Thắng ập thẳng vào mặt.

"Đây chính là cái gọi là 'bất ngờ' của cậu sao?!"

Vị sếp già hất mạnh tập tài liệu xuống bàn, những trang giấy như những cánh bướm trắng bệch rơi rụng tứ tán.

Lý Dương đứng ở góc phòng, khóe miệng nở nụ cười đắc thắng, nhưng trong ánh mắt lại không giấu nổi vẻ hoảng loạn.

Lâm Uyên cúi người nhặt tài liệu lên, khóe mắt liếc thấy dòng chữ 'viển vông' được khoanh bằng bút đỏ ngay trang đầu bản kế hoạch.

"Vương tổng, phương án này cần kết hợp với trình diễn động..."

"Trình diễn?" Vương Đức Thắng đập bàn mạnh một cái, khiến cà phê trong cốc bắn tung tóe, "Cái bên A cần là thực tế! Thực tế cậu có hiểu không?"

Lâm Uyên siết chặt tập tài liệu, móng tay để lại những vết hằn sâu trên mép giấy.

Anh nhớ lại sự lưu loát khi điều khiển linh khí hệ mộc trong giấc mơ đêm qua, nhưng lúc này lại chẳng thể nói ra nổi một câu giải thích trọn vẹn.

"Từ hôm nay trở đi, cậu không cần theo dự án này nữa."

Vương Đức Thắng tháo kính ra lau chùi, giọng nói lạnh lẽo như băng vụn: "Xuống phòng in ấn ở tầng dưới, sắp xếp cho xong đống hồ sơ thầu của tháng này đi."

Trong tiếng ù ù của máy in đang nhả giấy, Lâm Uyên nhìn chằm chằm ra đường phố bên ngoài cửa sổ kính.

Dòng người qua lại hối hả, những nhân viên văn phòng vest tông chỉnh tề lướt qua những công nhân vệ sinh.

"Rốt cuộc mình đang làm cái gì thế này?" Anh tự hỏi lòng mình, nhưng lại nghe thấy một giọng nói khác vang lên—

"Đang đợi cơ hội."

Giọng nói đó mang theo sự thanh lãnh của vị bạch y nữ tử trong giấc mơ.

Khi tiếng chuông nghỉ trưa vang lên, chiếc áo sơ mi của Lâm Uyên đã bị mồ hôi lạnh thấm ướt.

Anh trốn vào lối thoát hiểm, run rẩy lấy điện thoại ra.

Trong album ảnh vẫn còn lưu lại tấm hình bóng ảo chụp được trong trận chiến đêm qua, những đường nét màu xanh mờ nhạt lúc ẩn lúc hiện dưới ánh mặt trời.

"Anh Lâm?" Giọng của Chu Tiểu Nhu đột ngột vang lên từ phía trên.

Anh vội vàng khóa màn hình, đầu gối đập mạnh vào bậc thang.

"Sắc mặt anh kém quá..." Cô đưa qua một hộp cơm nắm, "Em mang dư một phần."

Lâm Uyên nhận lấy cơm nắm, cảm giác mát lạnh từ lớp vỏ nhựa khiến anh tỉnh táo hơn đôi chút.

"Cảm ơn em." Anh nặn ra một nụ cười, nhưng lại cảm thấy vị mặn chát nơi đầu môi.

Khi màn đêm buông xuống, anh nằm trên chiếc giường cứng trong căn phòng thuê, nhìn chằm chằm vào vết nứt trên trần nhà.

Khoảnh khắc ý thức rơi vào mộng cảnh, rừng trúc quen thuộc đã hóa thành một vùng hoang nguyên rực cháy.

Mưa lửa đầy trời trút xuống, từ trong đất cháy chui ra những con quái vật toàn thân rực lửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!