Chương 12: (Vô Đề)

Ánh ban mai xuyên qua tấm rèm sáo của tòa nhà văn phòng, cắt trên bàn làm việc của Lâm Uyên thành những vệt sáng tối đan xen.

Anh nhìn chằm chằm vào con trỏ đang nhấp nháy trên màn hình máy tính, bàn tay phải vô thức x** n*n chiếc chuông đồng xanh trong túi.

Những hình ảnh kinh hoàng trong Kính Uyên đêm qua không ngừng hiện lên trong đầu, ánh mắt mịt mờ của Chu Tiểu Nhu khi tỉnh lại, cùng với tin nhắn bí ẩn kia, tất cả đều như những tảng đá nặng nề đè nén trong lòng.

"Anh Lâm!" Chu Tiểu Nhu ôm một xấp tài liệu đi vào, mái tóc đuôi ngựa khẽ đung đưa theo nhịp bước, "Sau khi Vương tổng nhập viện, việc báo cáo phương án mới đều trông cậy vào anh cả đấy."

Cô đặt tài liệu lên bàn, ánh mắt quan tâm dừng lại trên vết cào nơi cánh tay Lâm Uyên, "Những vết thương này của anh..."

"Không sao, không cẩn thận va vào thôi." Lâm Uyên vội vàng rụt tay xuống dưới bàn, gượng cười giả vờ bình tĩnh.

Nhưng khi anh cúi đầu sắp xếp tài liệu, lại phát hiện tại chỗ ký tên của bên A trong bản hợp đồng trên cùng, nét bút của ba chữ "Vương Đức Thắng" đang vặn vẹo một cách quái dị, dần dần biến thành hình dạng nanh vuốt của hư ảnh trong Kính Uyên.

Anh mạnh mẽ gập tập tài liệu lại, trái tim đập loạn xạ trong lồng ngực.

"Anh Lâm, sắc mặt anh kém quá!" Chu Tiểu Nhu đưa tay muốn sờ trán anh, "Có phải bị sốt rồi không?"

Lâm Uyên né tránh theo bản năng ra sau, động tác này khiến tay của Chu Tiểu Nhu khựng lại giữa không trung.

"Xin lỗi, anh... anh chỉ hơi mệt chút thôi." Anh gượng gạo giải thích, nhưng lại nhìn thấy mặt gương ở phòng trà phản chiếu hình ảnh vặn vẹo của chính mình

- khóe miệng nhếch lên, ánh mắt lạnh lùng.

Gương mặt Chu Tiểu Nhu thoáng hiện lên vẻ tổn thương, nhưng ngay sau đó lại nở nụ cười, "Vậy anh nghỉ ngơi một lát đi, em đi pha cho anh cốc cà phê."

Đợi bóng dáng cô biến mất ở góc rẽ, Lâm Uyên mới dám th* d*c.

Anh từ sâu trong ngăn kéo lấy ra cuốn "Kính Giới Chí", những trang giấy vàng ố phát ra tiếng sột soạt nhỏ khi lật mở.

Khi lật đến chương "Hậu di chứng Kính Thực", một dòng chữ nhỏ khiến đồng tử anh co rụt lại: "Người bị Kính Uyên xâm thực, những gì nhìn thấy đều là hư ảo, cần lấy bản tâm để phá giải."

"Bản tâm..." Anh lẩm bẩm tự nhủ, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Đúng lúc này, Tô Tình ôm máy tính xách tay xuất hiện bên cạnh vị trí làm việc.

Cô đẩy gọng kính, ánh mắt sau mặt kính đầy ẩn ý, "Nghe nói tối qua cậu ở tòa nhà Thế Kỷ?"

Ngón tay của Lâm Uyên bấu chặt lấy cạnh bàn, nhưng bề ngoài vẫn bất động thanh sắc, "Dự án của công ty có chút vấn đề, tôi đi xử lý một chút."

"Vậy sao?" Tô Tình đặt máy tính lên bàn, mở đoạn video giám sát ra, "Vậy cậu giải thích thế nào về việc tầng thượng vốn dĩ không có cửa thông ra sân thượng?"

Trong hình ảnh, bóng dáng Lâm Uyên đang bế Chu Tiểu Nhu xuyên qua một bức tường đặc, biến mất trong góc chết của camera.

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng, Lâm Uyên đột nhiên nhớ tới lời cảnh báo "tất cả đều là ảo ảnh" trong Kính Uyên.

Anh hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt Tô Tình, "Chị Tô, chị chắc chắn hình ảnh này là thật sao?"

Không đợi đối phương trả lời, anh nắm lấy chuột nhanh chóng kéo thanh tiến trình.

Quả nhiên, mốc thời gian giám sát xuất hiện một lần nhảy khung hình 0.1 giây vào lúc hai giờ sáng.

"Có lẽ là hệ thống bị lỗi thôi." Anh nhún vai, đẩy máy tính trở lại, "Dù sao cũng là thiết bị cũ rồi."

Tô Tình nhìn anh hồi lâu, đột nhiên cười, "Tiểu Lâm, cậu càng ngày càng thú vị rồi đấy."

Sau khi cô rời đi, Lâm Uyên nằm vật ra ghế, nhìn chiếc đèn treo đang đung đưa trên trần nhà.

Điện thoại lúc này rung lên, là một tin nhắn hình ảnh gửi đến từ số lạ -

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!