- Cô ko bắn trúng tôi đâu
Hoàng Quân khoanh tay nhìn Bảo Ngọc. Cô chĩa vòi nước vào mặt Hoàng Quân, vặn mức tối đa nhưng anh đã kịp thời tránh sang một bên, nhếch mép nói:
- Chậc! Cứ cái kiểu nhắm một đường bắn một nẻo đó thì cô nằm mơ cũng ko đụng được tôi đâu
- Tôi ko tin là tôi bắn ko trúng anh. Để xem vòi nước của tôi nhanh hơn hay anh tránh nhanh hơn.
Thế là từ một chiến súng nước trở thành một cuộc đuổi bắt…..
Bên ngoài đại sảnh
- Mừng tiểu thư đã về
- Ông quản gia mở cửa, cúi đầu chào người vừa bước vào
- Uk…
Thùy Dương gật đầu, thả cái túi quần áo lên ghế, thả mình lên chiếc ghế dài gần đó, đầu ngửa ra sau nhắm mắt lại. Xem ra Thùy Dương vừa trải qua một ngày dài mệt mỏi ko kém gì Bảo Ngọc, James tức Hạo Nam cứ kéo Thùy Dương đi hết gian hàng này đến gian hàng khác, chơi hết trò chơi này đến trò chơi khác. Ko mệt mới là lạ! Thùy Dương chợt giác ngộ ra một điều rằng: nước mắt trẻ con còn lợi hại hơn nước mắt phụ nữ, nó có uy lực mạnh đến mức nếu cậu bé đó muốn gì thì cô cũng có thể làm cho cậu bé.
James đúng thật là một cậu bé nhiều cực kỳ nhiều năng lượng trong khi Thùy Dương chân rã rời, mỏi hết phải nói thì cậu bé cứ lăng xăng chạy nhảy khắp nơi. Nhưng cũng ko phải là ko vui, nhìn james Thùy Dương lại nhớ đến mình lúc nhỏ, Thùy Dương đã sống trong nhung lụa nhưng không hề có được tình cảm gia đình, ước mơ nhỏ nhoi của một cô bé 10 tuổi chỉ là cả nhà sum họp đoàn viên cùng nhau đi đến khu trò chơi như bao gia đình bình thường khác. Nhưng tiếc thay Thùy Dương ko bao giờ đạt được ước mơ đó, và ko biết từ lúc nào Thùy Dương đã trở nên lạnh lùng, sống xa cách với mọi người xung quanh. Mãi đến khi gặp Bảo Ngọc, cô đã thay đổi tất cả mọi thứ xung quanh Thùy Dương, làm cho nó trở nên có màu sắc hơn, ko còn tẻ nhạt như lúc trước. Giờ cô thấy James thì cũng ko khỏi hơi thích cậu bé.
Mà ngẫm nghĩ mới để ý, Hạo Thiên cả buổi chỉ im lặng, lặng lẽ quan sát Thùy Dương chơi, ko nói cười vui vẻ như mọi khi. Lâu lâu thì lại hỏi cô có mệt không, có cần nghỉ ngơi uống nước không, hay đại loại là những câu hỏi quan tâm thông thường, nhưng xa cách hơn. Có lẽ Hạo Thiên đã phát hiện Thùy Dương không Bảo Ngọc, mà cũng đúng thôi! Thùy Dương là người trầm lặng, ít nói, ít cười giống tính Hoàng Quân trong khi Bảo Ngọc là người vui vẻ, hoạt bát, rất năng động.
Hai người hai tính cách khác nhau một trời một vực, phát hiện thì cũng là chuyện bình thường với một người tinh mắt như Hạo Thiên.
Nhắc đến Bảo Ngọc mới nhớ, ko biết nhỏ đã về chưa nữa? Từ lúc vào nhà đến giờ Thùy Dương ko nghe thấy tiếng của Bảo Ngọc, ko lẽ đã về rồi? Ko thể nào, với tính của Hoàng Quân thì không hành hạ nhỏ hết ngày thì dễ gì tha nhẹ như thế?
Đang suy nghĩ thì Thùy Dương chợt nghe tiếng ồn ở phía vườn cây, cũng vừa lúc ông quản gia cầm tách trà bước ra, đặt lên bàn. Thùy Dương cầm tách trà lên, nhấp môi, lên tiếng:
- Bác Huy, phía sau vườn tại sao lại ồn thế? Lại dọn dẹp à?
- Thưa tiểu thư, không phải quét dọn ạ! Là thiếu gia và Huỳnh tiểu thư..
- Bảo Ngọc và anh hai à? Họ như thế nào? Thôi để tôi tự đi xem…
Nói rồi, Thùy Dương đứng dậy, xoay người bước đi hướng vườn cây……
Cùng lúc đó tại vườn cây.
Bảo Ngọc cứ chạy thật nhanh để tóm Hoàng Quân, Hoàng quân thì nhanh như chớp né tất cả các "đòn" súng nước.
- Này, cô bắn nhiều rồi tới phải cho tôi phản công chứ
Nói rồi, Hoàng Quân cầm vòi nước phun thẳng vào người Bảo Ngọc. Vì đòn phản công của Hoàng Quân quá nhanh Bảo Ngọc không kịp tránh nên kết quả dính trọn đòn của anh. Bộ dạng của Bảo Ngọc, giờ thê thảm phải nói, từ trên xuống dưới Bảo Ngọc ướt như chuột lột. Đầu tóc bù xù, quần áo xốc xếch. Bị lãnh "đạn" của tên đó, Bảo Ngọc từ thế chủ động thành tư thế bị động, tức giận hết nhìn bộ đồ trên người đến nhìn cái con rùa Hoàng Quân đang cười nắc nẻ ở đằng kia.
Khoan đã! Cười?! Hoàng Quân cười ư? Không nhầm chứ? Bảo Ngọc trố mắt nhìn anh, dụi mắt hai ba lần, mắt chữ O miệng chữ A. Bất ngờ! Rất bất ngờ. Ngạc nhiên! Rất ngạc nhiên. Từ lúc biết cái con rùa đó cho đến nay, đây là lần đầu tiên cô thấy Hoàng Quân cười, mà không phải cười bình thường mà đang cười rất vui vẻ. Bảo Ngọc bất chợt bị cuốn vào nét đẹp của Hoàng Quân, phải nói Hoàng Quân cười rất đẹp cộng với khuôn mặt thiên thần đó thì nhìn anh giờ thật hoàn mỹ. Con rùa này có một đôi môi hình trái tim, răng lại rất đẹp, đều còn có chiếc răng khểnh nữa, nhìn anh lúc này rất quyến rũ. Nhưng Bảo Ngọc cứ thắc mắc, tên đó cười đẹp như thế tại sao lại kiệm lời kiệm cười như thế nhỉ? Ban đầu cô còn nghĩ vì răng của anh xấu quá không dám cười nhưng hình ảnh bây giờ đã đặt dấu chấm hết cho tất cả mọi suy tưởng của Bảo Ngọc. Tại sao nhỉ? Tại sao nhỉ????
"Trời ạ! Mày đang nghĩ gì vậy Bảo Ngọc? Tên đó cười hay hông thì liên quan gì đến mình chứ? Tự nhiên lại suy nghĩ đi đâu, thật là…"
- Nè cô định đứng đó nhìn tôi đến bao giờ?
Hoàng Quân thấy Bảo Ngọc cứ đứng đó lẩm bẩm một mình thì nhíu mày, bước đến hỏi:
- Liên quan gì đến anh?
- À, tôi chỉ sợ cô uống nước nhiều quá nên bị sảng thôi
- Anh dám nói tôi bị sảng à?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!