Bảo Ngọc nhìn thấy ánh mắt và nụ cười quá khác thường của Quốc Phong khiến cô bất chợt cảm thấy ko được tự nhiên cho lắm, khuôn mặt có đôi chút ửng hồng. Mọi người vỗ tay một lát thì lắng xuống, Bảo Ngọc vui vẻ bước đến bên bục, cầm mic nói:
- Cảm ơn các bạn đã lắng nghe phần tiết mục của mình. Mình rất yêu âm nhạc và mong muốn có thể tiếp thu được nhiều kiến thức âm nhạc hơn. Nên thời gian tới mong các bạn sẽ giúp đỡ mình thêm.
Bảo Ngọc nói xong, khẽ cúi chào, những tiếng ủng hộ thích thú vang lên ủng hộ cô. Phó clb lúc này mới đến bên Bảo Ngọc, vỗ vai:
- Em làm rất tốt xem ra em đã được mọi người trong clb chấp nhận rồi. À anh tên Hải Đăng học lớp 12A1, là phó clb, nếu có gì khó khăn em cứ nói với anh, nếu nằm trong khả năng của mình anh sẽ giúp hết sức.
- Vâng em cảm ơn anh rất nhiều
Bảo Ngọc nở nụ cười rạng rỡ với Hải Đăng, Quốc Phong cũng bước đến để dặn dò cô, có vẻ Bảo Ngọc đã lấy được rất nhiều thiện cảm từ nhiều người trong clb. Nhưng ko phải là hoàn toàn….
- Này, xem ra con nhỏ đó rất thân thiết với Quốc Phong của cậu thì phải, Kim Mai?
- Nó làm gì có cửa với Quốc Phong, trong trường này ai chẳng biết Quốc Phong với Kim Mai là một cặp chứ.
- Trời ạ! Cậu ngốc thật đó, Anh Thư ạ! Dù sắt đá mấy thì cũng là đàn ông, con hồ ly đó chỉ cần giở thủ đoạn chút thôi là được rồi.
Bốp…..
- Á…Kim Mai.. sao cậu lại đánh tớ
- Hồng Nhi cậu ko sao chứ? – Anh Thư chạy đến đỡ cô gái vừa bị Kim Mai tát cho một cái mạnh
Vì ba người ngồi cuối lớp nên ko ai để ý đến việc vừa rồi, cô gái có cái tên Kim Mai chỉ thẳng vào mặt Hồng Nhi nói:
- Tao cấm bất cứ người nào nói xấu Quốc Phong của tao, bất kể là ai. Còn con nhỏ đó dám cướp Quốc Phong từ tay tao, thì tao sẽ cho nó biết cái mùi vị đau khổ khi dám cướp thứ mà Kim Mai này muốn.
Nói rồi, Kim Mai nở một nụ cười đắc thắng còn Hồng Nhi và Anh Thư chỉ biết nhìn nhau mà run sợ trước kế hoạch độc ác mà nhỏ sắp vạch ra.
Trở lại, Bảo Ngọc giờ đang được Quốc Phong giới thiệu với những người làm nhiệm vụ gì trong clb cũng như các quy định thì cô chợt thấy Thảo Anh đang đứng phía cửa ra ám hiệu bảo cô ra ngoài. Hiểu ý, Bảo Ngọc vội viện cớ chạy ra ngoài cửa thì…
Binh…..
- AAAAAAAAAAAA thằng con nào dám đánh bà? – Bảo Ngọc ôm đầu ngồi thụp xuống, quát lớn
- Con này chứ con nào? – Thảo Anh tay cầm quyển sách dày cộm tươi cười nói
- Ủa Thảo Anh sao? Tôi còn tưởng ai vô đây chứ?
- Nếu ko phải tôi chắc cô nương sáp lá cà với người đó luôn quá
- Hihi! Anh Anh cậu cứ móc tớ hoài! Mà cậu gọi tớ ra đây để làm gì?
- Còn hỏi tớ sao? Cậu biết bây giờ là mấy giờ rồi hay ko?
- Hmmm. ……theo tớ nghĩ giờ đã tầm 9h rồi
- Oh….9h? Còn sớm quá Bảo Ngọc nhỉ? – Thảo Anh tiến lại gần Bảo Ngọc hét lớn
- Cậu có còn muốn sống nữa hay ko? Bộ cậu quên là còn phải đến nhà Hoàng Quân nữa hay sao?
- À…. ừm……hả? Cậu nói gì? CHẾT!!! TỚ QUÊN MẤT….. Thôi thôi cậu ở đây ứng phó giúp tớ nha. Tớ…tớ phải đi đến nhà cái tên ôn thần đó liền ko thì mai tớ khỏi thấy ánh mặt trời luôn. Vậy nha
Bảo Ngọc nói xong thí phóng đi luôn, để lại cho Thảo Anh mớ giấy tờ cần điền mà lúc nãy Hải đăng vừa đưa cho nó Thảo Anh nhìn theo bóng Bảo Ngọc khuất sau dãy phòng mà cầu mong cho nó bình an thoát khỏi cơn thịnh nộ của hoàng tử nổi tiếng lạnh lùng, tàn độc Hoàng Quân này
Bảo Ngọc sau khi trải qua 1 cuộc maratong 100m thì cũng mò đến xe của Thùy Dương. Vừa lên xe, Bảo Ngọc đã hối thúc tài xế chạy xe đến nhà Hoàng Quân. Thật ra cô chưa bao giờ đến nhà Thùy Dương tức cũng là nhà của hắn nên cô ko biết dường. Mở điện thoại ra, đập vào mắt Bảo Ngọc là 23 cuộc gọi nhỡ đó không ai khác đó chính là…Hoàng Quân. Khỏi nói, Bảo Ngọc đứng hình, bao nhiêu ý định gọi cho cho hắn để hỏi đường coi như tan vỡ. Bảo Ngọc ko biết tiếp theo cái tên ôn thần đó sẽ xử lý cô như thế nào đây?
Giết xong rồi giấu xác? Bỏ vào rừng cho thú ăn? Hay dùng axit tạt cô để cô người ko ra người ma ko ra ma?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!