Chương 30: Osin cao cấp

- Này làm gì mà mặt nhìn gian quá vậy. Cùng lắm thì tui đền cho

- Nó chun mũi nói

- Vậy thì đền đi? Nhưng tôi nói nhất là đó là dòng sản phẩm chưa có mặt trên thị trường, trên mặt được cách gắn một viên kim cương nhỏ ở góc cuối điện thoại, phía sau lưng được mạ bạch kim. Đó chính là điện thoại tôi, cô nhớ đúng như thế thì tôi mới lấy

- Hắn khoanh tay nhàn nhạt nói

- Hả? Cái gì là mạ bạch kim, rồi còn gắn kim cương. Tôi ko biết đâu tôi sẽ mua đền cho anh nếu như dòng sản phẩm đó bán được chưa? Còn nếu như anh ko lấy thì tùy anh, nhưng nói trước nếu anh ko nhận thì coi như là tôi lời rồi đó nha

- Nó nói

- Cô thật ngang như cua mà ! Nhưng cũng tốt thôi tôi cũng ko cần cái điện thoại đó nữa, mà nếu việc này vang đến tai mọi người trong trường thì sao ta?

- Hắn cười nửa miệng nói

- Ý của anh là sao chứ?

- Nó nhăn mặt

- Tùy cô, động não đi

- Hắn nhún vai rồi bước ra khỏi chỗ, trước khi đi hắn còn quay lại nói nhỏ vào tai nó

- À, nếu như đã nghĩ ra và có quyết định thì hãy gặp tôi ở phòng Royal

Hắn nói xong bước đi luôn, còn nó thì đăm chiêu suy nghĩ.........

Reng.... reng...... reng

- Bảo Ngọc, ra chơi rồi mình đi ăn đi nha. Tớ đói quá

- Thảo Anh vui vẻ kéo tay nó

- Ừm ko được đâu mình có việc phải đi rồi, vậy nhé

- Nó nói xong phóng nhanh ra khỏi lớp để lại dấu chấm hỏi to đùng của hai con con bạn nó.

Thật ra lí do nó đi nhanh như thế là vì muốn đi gặp hắn, trong giờ học nó đã suy nghĩ rất nhiều. Và nó đã hiểu ra ý của hắn. Hắn chính là một trong 4 bộ tứ quyền lực nhất trường, mà lại là trưởng nhóm nữa nếu như việc nó đắc tội với hắn lan rộng ra khắp nói, chắc chắn nó sẽ khó mà sống yên ổn với đám fan cuồng của hắn. Nó thì đáng lí ra chẳng sợ việc chuyện đó lan ra khiến mình bị đám fan đó hành hạ nhưng nó ko thích việc mình suốt ngày bị làm phiền hết việc này đến việc khác, như thế sẽ khiến nó ko thể nào học hành yên ổn qua hết hai năm 11,12 ở đây đâu. Nghĩ như thế nó càng bước nhanh đến phòng Royal.

Tại phòng Royal.....

- Nè, nhìn Hoàng Quân kia, hôm nay tên đó bị gì mà hắn vui thế nhỉ? Hằng ngày cứ mỗi giờ ra chơi là mặt bực bội lắm mà

- Trong Kỳ ngồi trên ghế phía quầy rượu nhìn hướng ra hắn nói

- Ko biết nữa, Nhưng nhìn khuôn mặt này chắc chắn là lại suy nghĩ ra trò gì nữa rồi

- Hạo Thiên nhâm nhi tách trà nói

- Ủa mà Quốc Phong đâu ko thấy nhỉ?

- Trong Kỳ quay ra nhìn xung quanh

- Chắc lại đi đâu đó nằm ra đó ngủ nữa rồi. Tên đó có bao giờ mình biết hắn làm gì, ở đâu đâu

- Hạo Thiên vẫn chăm chú nhìn màn hình laptop nói

- Ừ há.......

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!