Chương 15: Đi bar (4)

Tại phòng vip

- Hóa ra em tên là Thảo Anh sao? Anh rất vui khi gặp em.

- Wind nói với Thảo Anh rồi lại nháy mắt với nó

- Này mắt của cậu có bị gì ko mà cứ chớp chớp liên tục thế? Đúng là dê cụ mà

-Nó nói

- Bảo Ngọc em thật là

- Wind dở khóc dở cười nhìn nó

" Quả là một cô nàng đặc biệt, chưa có cô gái nào bình thường trước vẻ đẹp của mình hết vậy mà cô ấy ko hề có cảm giác gì hết" Wind nghĩ (t/g: mọi người thông cảm anh này hơi bị tự tin về nhan sắc của mình"

- Ngày vui như thế mà thiếu rượu làm sao được để anh kêu đem rượu vào nha, hôm nay không say ko về đó

- Justin mỉm cười nói

Nói rồi, Justin móc trong túi ra chiếc điện thoại Iphone 6 gọi cho Grace. Một lát sau Grace đem vào chai rượu Whisky năm 1973, nó bị ép phải uống hết 1 ly rượu, từ trước giờ nó chưa uống rượu nên mặt có đôi chút hồng hào, khiến cho ai đó trong phòng khi nhìn thấy khuôn mặt cực gợi tình này thì phút chốc rung động. Nó kề vào tay của Thảo Anh nói nhỏ

- Thảo Anh tớ muốn đi toilet một chút nha

Nói xong nó bước ra ngoài luôn. Sau khi rửa mặt cho tỉnh táo nó bước ra khỏi nhà vệ sinh, chợt nó nghe tiếng nói phía sau cửa thông với một con hẻm. Tò mò nó nhẹ nhàng mở nhẹ cửa ra nghe xem có việc gì đang xảy ra, một giọng nữ vang lên rất lạnh giá khiến nó khẽ run.

- Thì ra chúng mày đã phục kích ở đây sẵn à?

- Đúng vậy bọn tao đã chờ ở đây từ rất lâu rồi hôm nay chính là ngày chết của mày, Vanessa

- Một tên trong đám nói

- Được cứ đến, nếu có khả năng

- Cô gái đó nói khẽ nở nụ cười nửa miệng

Bọn chúng ko nói gì cùng nhau xông đến đánh cô gái đó, nó hoảng hốt định sẽ bước ra giúp cô gái nhưng khác hoàn toàn điều nó nghĩ, cô nàng nhanh như tia chớp dùng những đòn đánh tuyêt vời và vô cùng chuẩn xác đánh những tên đó. Chỉ một lát sau 100 tên đã nằm xuống ôm đất mẹ thân yêu. Nó trầm trồ thán phục nhìn cô gái, nó nhướn mình ra xem rõ khuôn mặt cô gái đó thì thật bất ngờ đó là Thùy Dương.

Nhưng nó chỉ sững sờ 3s thì đã thấy một tên trong bọn chúng cố gắng móc trong túi ra khẩu súng, nó vội la lên:

- Thùy Dương coi chừng

- Rồi nhào vô ôm cô bạn mình né sang một bên

Thùy Dương không sao nhưng nó thì bị trúng đạn, vệt máu từ bụng nó chảy ra rất nhiều. Thùy Dương hoảng hốt ôm lấy nó

- Bảo Ngọc, Bảo Ngọc

- Thùy.... Dương.... cậu.... cậu ko sao chứ?

- Nó thở gấp do mất máu quá nhiều nói

- Cậu đừng nói gì nữa tớ... tớ sẽ gọi xe cấp cứu

- Thùy Dương hoảng hốt nhìn vết thương của nó

- Cậu...... ko sao.... thì hay quá

- Nó nói xong thì ngất luôn

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!