Chương 12: Đi bar

11h bar Queen Mary.

Rầm.

Cánh cửa lớn của quán bar đổ xuống,

- Ơ cái cửa nó.... nó

- Nó bất ngờ trước hành động của Thảo Anh.

- Thôi ko sao, ko sao đâu

Nói rồi Thảo Anh kéo tay nó đi vào. Mới bước vào hai đứa nó đã làm cho tất cả mọi người trong quán ngừng hoạt động mà nhìn nó và Thảo Anh. Thảo Anh mặc một chiếc áo lệch vai kết hợp với chiếc quần sort, mái tóc xoăn được móc lai một ít thành màu tím. Chân mang giày cao gót 5 phân, rất khác với Thảo Anh dịu dàng ngày thường. Còn nó thì sao? Khỏi nói rất đẹp và cá tính. Mái tóc dài đen được thắt bím kiểu thác nước, khuôn mặt được trang điểm nhẹ, đôi môi được tô một lớp son hồng.

Nó diện một cái váý liền đỏ ngang đầu gối, hở vai, một đôi giày cao gót cao 4 phân cùng bô trang sức saphia. Lúc trang điểm cho nó xong, Thảo Anh mới nhận ra nó có một vẻ đẹp mà ít ai có được.

-Đẹp không?

- Thảo Anh quay sang hỏi nó

- Uk rất đẹp nhưng ở đây ồn ào quá

- Nó vừa nói vừa lấy tay bịt tai lại

- Hihi từ từ cậu cũng quen thôi, mình qua kia ngồi đi

- Nói đoạn nhỏ kéo tay nó ngồi vào ghế ở phía tường.

Nhưng vừa mới ngồi xuống chưa lâu thì có một đám con trai kéo đến

- Nè hai em đi đâu mà đi có một mình vậy? Có cần tụi anh giúp em bớt cô đơn không? Tụi anh bảo đảm đi với tụi anh một đêm là em hết buồn liền hà ?

- Một tên kéo đến ve vãn Thảo Anh nói

- Biến

- Thảo Anh lên tiếng giọng mang một chút lạnh lùng

- Thôi mà ! em đưng có như vậy đi với tụi anh đi

- Nói tên đó kéo tay Thảo Anh và nó

Bốp...... bốp..... binh

Tên đó được chị Thảo Anh nhà ta tặng cho một cú vào bụng, văng một đoạn đập đầu vào cạnh bàn kế đó (t/g: chậc tội nghiệp ai kêu đụng vào chị Thảo Anh nhà ta) máu từ đầu tên đó tuôn ra, tên đó lồm cồm đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt Thảo Anh và nó:

- Hai con ranh ! Rượu mời ko uống muốn uống rượu phạt sao? Tụi bây nhào vô bắt hai đứa nó cho tao. Hôm nay tao bắt hai đứa mày biết thế nào lễ độ

Tụi đàn em của tên đó từ phía sao nhào tới, Thảo Anh ko nói gì miệng khẽ vẽ lên nụ cười chết chốc, nó nhìn Thảo Anh mà khẽ run sợ ko biết đó có phải là Thảo Anh dịu dàng mà nó biết ko nữa. Thảo Anh quay lại:

- Bảo Ngọc cậu ngồi đây tí nha, tớ quay trở lại liền

- Thảo Anh ơi.....

- Nhưng nó chưa kịp nói gì thì Thảo Anh đã bước đi hướng bọn đàn em của tên yêu râu xanh đó.

Lần lượt 6,7 thằng xông lên, rồi củng lần lượt ôm đất mẹ thân yêu. Thảo Anh thì chẳng hề bị xây xước gì, đặc biệt từ đầu đến cuối nhỏ chưa đụng đến đôi tay ngọc ngà của mình mà chỉ dùng chân đánh. Nở một nụ cười nửa miệng, nhỏ nói:

- Hừ một lũ sâu bọ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!