Quốc Phòng chở nó đi, trên đường hai người chẳng nói gì, vì thứ nhất nó đang trong trạng thái ôm chặt Phong (anh này chạy xe nhanh lắm), thứ hai nó lo ngắm nhìn mọi thứ bên đường nên ko để ý người phía trước đang có tâm trạng cực kì vui vẻ. Nơi Phong đưa nó đến là quán cà phê mang tên "Tâm hồn", cách bày biện của quán rất đơn giản ko cầu kì như các quán khác. Bên trong nổi bật nhất là màu tím huyền bí của hoa ly ly.
Nó bước vào bên trong, những âm thành du dương phát ra từ chiếc đàn violong cuốn hút nó. Phong đưa nó đến một chỗ ngồi, người chủ quán bước ra nhìn rất vui mừng khi gặp anh xem chừng anh là khách quen của nơi này. Thấy anh trở về chổ ngồi, nó quay sang hỏi:
- Hình như sư huynh là khách quen của nơi này à?
- Ừm
- Ở đây đẹp quá ha
- Nó tiếp tục hỏi
- Ừm
- Người đánh đàn cũng rất hay nhỉ
- Nó nói
- Ừm
- Này, sư huynh đừng có ừm hoài được ko? Mà lí do sư huynh đưa em đến đây để làm gì thế?
- Nó bực mình hỏi
- Thích thì rủ cô đi thôi
- Phong thản nhiên đáp
- Trời, sư huynh có biết thời gian của em rất quý báu ko? Em còn chưa ăn uống gì cả, mà pải theo anh tưởng có việc gì quan trọng ai ngờ sư huynh rủ em ra đây chỉ ngồi nghe nhạc. Đúng là số khổ mà huhu
- Nó nhăn nhó nói
Phong ko nói gì chỉ biết lắc đầu thán phục cái tài than thở của nó.
- Đợi tôi một chút
- Nói rồi Phong bước đi
Còn nó thì ngồi đấy nhâm nhi ly ca cao nóng, bỗng phía sau vang lên tiếng nói
- Ko ngờ heo mà cũng biết uống nước.
Nó quay lại đập vào mắt nó là cái tên hôm vừa rồi tông nó, làm nó bị trễ học. Nó chống nạnh nói:
- Anh vừa nói cái gì?
- Cô nghe ko rõ hay bị lãng tai vậy tui nói heo mà cũng biết uống nước nữa
- Hắn móc nó
- Haiz tui mà bị lãng tai thì anh cũng bị cận thị hà, tui rõ ràng là đang uống ca cao rõ ràng mà nói là uống nước
- Nó móc lại hắn
- Cô dám nói lại lần nữa ko đồ heo ngốc
- Hắn tức giận nói
- Sao ko đồ rùa rụt cổ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!