Chương 93: Chap 90 Giới thiệu bản thân (hồi cuối)

Sarah chạy từ trong phòng thay đồ ra, miệng cười rạng rỡ. Cô mặc trên người bộ lễ phục màu trắng dài phủ gót, những hoa văn nhỏ xíu trên chiếc váy như hòa vào tia nắng mặt trời buổi sớm. Theo làn gió chiếc váy nhẹ nhàng tung bay vạt khiến Sarah tựa như một nàng công chúa tinh nghịch đang vui đùa trên bãi cỏ. Tóc cô búi thấp mang phong cách vintage cổ điển, điểm xuyến bằng một chiếc cài tóc nhỏ nhưng rất tinh xảo càng làm Sarah thêm lộng lẫy.

Cũng chính vì vậy mà nhiều người khi thấy Sarah bước ra thoáng sững sờ, hâm mộ.

- Bảo Ngọc... cậu vào thay lễ phục đi sắp tới cậu rồi đó.

Vì bị gọi bất ngờ trong một tình huống như thế làm Bảo Ngọc khá ngại ngùng. Cô lúng túng nhìn Sarah như một đứa trẻ phải tội.

Dù biết mọi chuyện đã được sáng tỏ, Hoàng Quân cũng đã giải thích với cô rằng anh và Sarah chỉ là bạn, nhưng không hiểu sao khi đứng trước Sarah, lòng Bảo Ngọc lại dậy lên nỗi niềm có lỗi. Cô cảm giác rằng chính mình là người thứ ba đã chen vào cuộc tình của họ. Từ ánh mắt của Sarah chính bản thân Bảo Ngọc biết rằng Sarah cũng rất yêu anh, một tình cảm sâu đậm cũng chẳng kém cô là bao.

Thấy Sarah tươi cười rạng rỡ rồi nụ cười vụt tắt khi thấy Hoàng Quân đang ôm cô trong lòng, ánh mắt tràn ngập vẻ đau khổ dù được ngụy trang kính đáo, lòng Bảo Ngọc ray rứt không thôi.

Tình cảm là thứ vốn mang cái tên ích kỷ, con người khi vướng vào nó thì không có cách nào thoát ra. Đặc biệt là một mối tình tay ba, dù biết người kia cũng yêu rất nhiều đau khổ cũng nhiều nhưng bản thân cứ làm ngơ tất cả không có cách nào nhường cũng không có cách nào giúp đỡ.

Giống như ăn một chiếc bánh, lẽ ra hai người đã ăn được đúng phần của mình, giờ thêm một người lại phải chia ba, ai cũng mất đi một ít. Và với một mối tình ba người, ai cũng thiệt thòi, thứ mất đi cũng chỉ có một, đó là tình cảm.

Bảo Ngọc định đứng lên, thoát khỏi vòng tay Hoàng Quân nhưng anh đã ghìm chặt eo cô lại, khiến cô không thể nhúc nhích chỉ có thể đứng đó nhìn khuôn mặt buồn rầu của Sarah.

- Hoàng... Quân anh mới đến à?

Sarah cười gượng, hỏi có lệ bởi sự xuất hiện của anh cô đã biết ngay từ đầu. Nhìn hai người thân mật, lòng cô đau đớn không thôi. Nụ cười dịu dàng, ánh mắt cưng chiều của Hoàng Quân, mỗi cử chỉ đều toát đầy vẻ yêu thương khiến trái tim cô thắt lại.

Cô gặp anh lần đầu tiên là tại bữa tiệc sinh nhật của cô, lúc đó cô và anh chỉ mới 7 tuổi. Khác với những cậu con trai khác, Hoàng Quân mang một nét gì đó lạnh lùng, chững chạc, những tên nhóc khác cứ bao vây cô thì anh lại tách mình ra góc phòng, ngồi lặng lẽ. điều đó đã thu hút cái nhìn của cô, để lại trong lòng cô một ấn tượng đặc biệt. Nhưng những ngày tiếp theo dù Sarah có tiếp cận Hoàng Quân thế nào thì anh vẫn luôn tìm cách tránh né, khiến cô rất buồn bực mà chả hiểu vì sao.

Nhờ người quản gia điều tra, cuối cùng Sarah cũng biết sở dĩ anh luôn tìm mọi cách từ chối là vì lòng anh đã có một cô bé, một cô nhóc mà anh quen biết ở tận Việt Nam, nơi cách đây cả nửa vòng Trái Đất. Sự đau đớn và ghen ghét đã thôi thúc cô cố gắng trở nên xinh đẹp và tài giỏi với mong muốn anh có thể chú ý mình. Nhưng đáp lại là gì? Chỉ là lạnh nhạt của Hoàng Quân.

Có thể nói là ông trời thương cô, không tuyệt mọi hy vọng của cô. Khi biết được mình bị bệnh tim, Sarah hoàn toàn rơi vào hố tuyệt vọng. Cô nhốt mình trong phòng không gặp ai, cũng không ăn uống gì và cũng chính Hoàng Quân đã đến bên cạnh cô. Nhờ thế bệnh tình cô dần thuyên giảm, khoảng cách của cô và anh cũng kéo gần lại nhưng Hoàng Quân vẫn không giành cho cô tình yêu.

Cô yêu anh, đó là một sự thật không thể phủ nhận. Nhưng Hoàng Quân lại yêu người con gái khác, đó là điều cũng không thể chối cãi.

- Ừ... anh mới đến

Hoàng Quân đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô gái trong lòng. Bảo Ngọc đương nhiên nhận ra được không khí hết sức gượng gạo này, huých mạnh vào hông Hoàng Quân, cô nhanh chóng đứng dậy giữ khoảng cách với anh.

- Hai người nói chuyện với nhau đi. Tôi đi thay đồ cái đã.

Nói đoạn, Bảo Ngọc chả chờ phản ứng của Hoàng Quân. Cô mỉm cười với Sarah, rồi chạy vụt đi. Bảo Ngọc sao không hiểu được bọn họ, có lẽ họ cần một không gian để nói chuyện, nên cô đâu thể nào ở lại làm "bóng đèn" được chứ. Coi như đây là cách cô thể hiện sự tôn trọng của mình đối với anh, bởi vì Bảo Ngọc tin Hoàng Quân sẽ không phản bội cô.

Hình như đã lâu lắm rồi anh và em mới có dịp nói chuyện với nhau như thế này nhỉ?

Sarah cười tươi, định ngồi chiếc ghế gần Hoàng Quân vốn là chỗ ngồi Bảo Ngọc ban nãy, nhưng Hoàng Quân đã nhanh chân, kéo ghế của mình nhích ra, tạo khoảng cách với cô. Khiến Sarah chỉ biết cười khổ.

- Xem ra tới tận bây giờ anh vẫn không thể nào kéo gần khoảng cách với em.

- Vốn dĩ anh và em chẳng thể nào – Hoàng Quân lạnh lùng đáp.

- Vâng.. em biết người anh yêu là Bảo Ngọc... nhưng dù không thể làm người yêu anh vẫn phải cho em cơ hội làm bạn với anh chứ.

- Anh chưa bao giờ nói chúng ta không thể làm bạn. Chỉ là em vẫn luôn muốn vượt qua ranh giới đó thôi.

- Bởi vì... em yêu anh. À thôi ta bỏ qua vấn đề này đi.... anh có thể đến nhà em ăn một bữa cơm không? Ba mẹ em vừa về nước. Họ muốn gặp anh – Sarah đến gần Hoàng Quân, nói

Anh bất ngờ đứng dậy, lạnh lùng nhìn cô:

- Cũng tốt, anh sẽ đến chúng ta sẽ có thời gian bàn bạc về việc hủy hôn.

Nghe đến hai từ "hủy hôn", dường như mọi mạch máu trong người Sarah ngưng lại. Cô ôm đầu, ánh mắt thống khổ nhìn Hoàng Quân.

- Tại sao? Tại sao nhất quyết phải làm như thế với em? Hoàng Quân chẳng lẽ tình cảm bao lâu nay của em, anh không hề cảm nhận được sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!