Chương 41: Chap 38: Ngày chủ nhật bận rộn (1)

Chap 38: Ngày chủ nhật bận rộn

- Ay da…đau đầu quá

Bảo Ngọc lim dim mở mắt, ngày hôm qua không hiểu sao sau khi uống hết cái nước ngọt ngọt kia thì đầu óc nó lại quay cuồng, cơn buồn ngủ cứ kéo đến, và nó chỉ nhớ mình đã ngã lưng vào một cái ghế sofa còn chuyện gì sao đó thì Bảo Ngọc hoàn toàn ko nhớ. Trong giấc mơ nó thấy Hạo Thiên đã bế nó đặt lên giường khẽ vuốt tóc nó, thì thầm vào tay nó câu gì đó rồi đặt lên trán Bảo Ngọc một nụ hôn. Và ngay bây giờ, Bảo Ngọc đang nằm thoải mái trên một chiếc giường rộng lớn.

Vâng thoải mái ở đây tức là chăn, gối ôm, gối nằm gì bay xuống dưới đất hết chỉ còn "nàng công chúa ngủ trên giường" thôi. Bảo Ngọc từ từ mở mắt ra trước mắt nó là một khung cảnh lạ lẫm, ban đầu chỉ nghĩ là do nó còn mơ ngủ nên nhìn nhầm nhưng khi đã định thần lại thì…. ko hoàn toàn lạ lạ đến mức nó cứ tưởng mình đang nằm mơ ko? Bảo Ngọc thử cấu mạnh vào tay vào cánh tay.

- Au…. đau thế chắc ko phải là mơ âu? Nhưng tại sao mình ở đây? Hôm qua mình uống có mấy ly nước lọc sau đó cảm thấy hơi buồn ngủ rồi sao đó mình có cảm giác có người bế mình lên sau đó thì……Ay đau đầu quá?

Bảo Ngọc xoa xoa thái dương có lẽ cái thứ nước hôm qua vẫn còn trong người nó, chợt nó liên tưởng đến một bộ phim mà nó từng xem. Nhân vật nữ chính có thể sẽ uống say sau đó bị người khác bế lên về nhà, và họ sẽ cùng nhau….(tự hỉu ^ ^) khi thức vậy thì nhân vật nữ chính mới biết sự việc đó, cuộc đời cô gái đó từ đấy trở nên thăng trầm nhiều hơn. Và trung hợp thay Bảo Ngọc cũng đang trong tình huống giống nhân vật nữ chính đó, và:

-AAAAAAAAAAAAAAAAAAA

-Có việc gì vậy ạ? – Một cô gái mặc trên mình bộ đồ người giúp việc chạy vào mặt lo lắng

Bảo Ngọc ko trả lời, nó ngồi trên giường khóc nức nở, cho dù cô giúp việc có đến bên cạnh khuyên can xin cô ngừng khóc nhưng vẫn không được. Mãi đến khi một người con trai bước vào, không ai khác chính là Hạo Thiên. Cậu bước đến ra hiệu cô gái đi ra ngoài, rồi bước đến ngồi kế bên Bảo Ngọc. Nhưng có vẻ Bảo Ngọc ko hề để ý đến việc ai mới bước vào nó cứ khóc mù trời (t/g: bó tay nước mắt mà cứ như vòi nước xả ko hết). Anh khẽ cười cất giọng nói:

-Này Bảo Ngọc em định khóc đến bao giờ đây? Em mở mắt nhìn anh này?

Bảo Ngọc nghe giọng nói quen quen, nó mở mắt ra trước mặt là Hạo Thiên, người nó rất thích, nó sụt sịt hỏi:

- Hạo Thiên sao anh lại ở đây? Có phải là tui lại ngủ rồi mơ thấy cậu rồi hả? Nhưng tui nhớ tui thức rồi, tui đang chịu một tấn bi kịch huhu tớ đã bị người ta bắt nạt rồi huhuhuhu – Bảo Ngọc lại khóc ầm lên

- Thôi, em đừng khóc nữa đây là hiện thực đâu phải là mơ, em nhìn xem anh là người thật đàng hoàng. Em đang nhà anh làm sao có ai bắt nạt được em – Hạo Thiên méo miệng

- Sao? Tôi đang ở nhà anh sao? Chẳng phải giống như trong phim tui bị…..? – Bảo Ngọc ngớ người ra

- Trời em đang suy nghĩ đi đâu vậy? Em xem lại người em coi? Có bị gì ko? – Hạo Thiên cố nhịn cười mặt rất chi là phởn

Bảo Ngọc nghe vậy vội nhìn lại mình, bộ đồ hôm qua vẫn còn y nguyên trên người cô có vẻ ko hề bị sốc xếch, có vẻ nó đã suy nghĩ quá nhiều. Giờ khỏi nói mặt nó đỏ như thế nào, nó khẽ liếc nhìn Hạo Thiên lúc này đáng cố nhịn cười khi đụng ánh mắt "cún con" của nó thì cười thành tiếng. Bảo Ngọc xấu hổ đến mức nếu như có một cái lổ chắc chắn nó sẽ chui vào đó.

Hạo Thiên biết nó xấu hổ nên ko cười nữa, vội chỉnh giọng lại, nhẹ nhàng nói:

-Em thay đồ đi, rồi xuống dưới nhà ăn sáng. Anh xuống dưới đó đợi trước.

-Uk – Bảo Ngọc cười vui vẻ nói

Nghe Bảo Ngọc nói xong Hạo Thiên anh xoa đầu nó, rồi bước ra ngoài. Ba cô giúp việc cũng nối bước, bước vào cầm trên tay là bộ quần áo. Chẳng đợi nó nói câu nào, cả ba cô đẩy nó vào phòng tắm. Phòng tắm rất rộng đầy đủ các đồ dùng tân tiến, Bảo Ngọc cởi bộ quần áo khoát một chiếc khăn tắm trên mình bước xuống bồn tắm to bằng cái bể bơi. Nước trong bồn rất ấm, có màu xanh lá nhẹ, lại thơm mùi trà xanh. Nó có hỏi thì các cô giúp việc mới nói đó là thuốc dùng để làm dịu da, tẩy tế bào chết.

Bảo Ngọc ngâm mình một lát thì ba cô gái đó bước đến đỡ nó đi lên, thay ột bộ quần áo.

Hạo Thiên đang ngồi trên ghế sofa nhâm nhi tách trà và tờ báo, nghe tiếng phía cầu thang anh quay lại. Bảo Ngọc đang từ từ bước xuống, nó mặc trên người là chiếc váy ngắn các họa tiết hình quả dâu làm cho nó rất trẻ con, cộng thêm chiếc áo khoát lửng làm nó giống như một nàng công chúa xinh xắn từ trong câu chuyện cổ tích bước ra. Hạo Thiên bất chợt sững sờ trước vẻ đẹp trong sáng không một chút tạp nham của nó, nếu so với ngày hôm qua hôm nay nó còn đẹp hơn.

Có lẽ do hơi men rượu vẫn còn nên môi nó vẩn còn rất đỏ và hai cái má căng mịn của cô lại ửng lên những mảng hồng nhìn rất…. quyến rũ pha chút ngây thơ. Bảo Ngọc bước đến ngồi xuống chiếc ghế sofa, thấy từ nãy giờ Hạo Thiên cứ nhìn mình chằm chằm bất giác nó cảm thấy ko được tự nhiên mấy, cũng may ông quản gia từ đâu bước khom lưng kiểu cách y chan một người hầu nói:

-Thưa thiếu gia, đồ ăn đã được chuẩn bị xong. Mời thiếu gia và tiểu thư vào dùng bữa.

-Uk tôi biết rồi – Hạo Thiên gấp tờ báo, quay sang nhìn nó

- Bảo Ngọc đi ăn thôi.

-À…uk

- Bảo Ngọc ngập ngừng nói

Bảo Ngọc nối bước theo sau Hạo Thiên và ông quản gia. Bảo Ngọc bước vào phòng ăn, mọi thứ thật lung ling, một cái bàn dài chứa thật nhiều món, ăn sáng thôi mà đã như thế rồi ko biết ăn trưa ăn chiều còn nhiều đến mức nào, nó há hốc miệng, nuốt nước miếng nhìn những dĩa thức ăn. Hạo Thiên bước đến nhấc ghế ra, quay sang nháy mắt:

-Mời tiểu thư

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!