5 phút sau…….
5 tên ko biết sống chết đã nằm la liệt trên mặt đất. Nó thì đắc chí lắm nở một nụ cười đắc thắng quay sang Trọng Kỳ
- Xem ra nhiều lúc anh cũng được việc quá chứ
- Haiz!!! Anh còn làm được nhiều chuyện lắm đó tại em ko biết đó thôi – Trọng Kỳ cười nói
Nó khẽ rùng mình vì cái nụ cười của Trọng Kỳ, chợt Trọng Kỳ chạy nhanh đến ôm nó….. Nó bất ngờ ko biết nói sao. Nhưng nó chợt cảm thấy có một dòng chất lỏng ấm ấm chảy qua tay nó. Nó nhấc tay lên đó là…. máu. Nó ngước lên nhìn Trọng Kỳ một con dao đang găm vào vai anh, anh vội khuỵa xuống. Nó hốt hoảng đỡ lấy anh, thì ra lúc nãy một tên trong đám vừa rồi đã gượng dậy phóng dao vào nó, Trọng Kỳ đứng đối diện nó nên thấy được hành động của tên đó nên anh đã vội bước đến dỡ giùm nó nhát dao.
Còn đám kia sau khi gây ra sự việc trên thì bọn chúng ko biết biến đâu mất tăm, nó vội đỡ Trọng Kỳ đến ghế đá gần đó. Trọng Kỳ lúc này môi đã hơi tím có lẽ vì mất máu quá nhiều, nó đâm ra càng hoảng. Luống cuống ko biết cầm máu làm sao, nó móc trong cặp ra chiếc điện thoại nhấn số gọi cấp cứu.
- Số gọi cấp cứu là gì nhỉ? 113…. ko 114 à đúng rồi 115
- Đừng – Trọng Kỳ vội đưa tay cản nó lại – Chỉ là vết thương nhỏ ko cần phải gọi cấp cứu đâu…em cầm…. máu giùm anh là được rồi
- Ko được lỡ vết thương bị nhiễm trùng thì sao? Anh mà có mệnh hệ gì là tôi sống ko yên với đám fan cuồng và gia đình của anh đâu. Ko được phải gọi cấp cứu – Nó lo lắng nói
- Ko sao đâu mà. Em chỉ cần băng bó lại giùm anh là được rồi mà, nếu ko anh sẽ nói với mọi người là em làm cho anh bị thương đó đến lúc đó em hiểu hậu quả của mình rồi đó – Trọng Kỳ cười nham hiểm nói
- Anh…. anh.. anh – Nó lúng túng ko biết nói sao
"Đúng là bạn tốt với nhau lúc nào cũng lấy cớ này viện cớ nọ để hăm dọa ép buột người khác phải làm theo ý mình"
Ở một nơi xa xăm có một người con trai bất chợt
- Ắc xì
- Cậu ko sao chứ Hoàng Quân – Hạo Thiên đang đọc sách trên sofa quay sang nhìn hắn
- Ko biết nữa tự nhiên tớ thấy trong lòng sao sao cứ như có ai đang nói xấu mình vậy – Hắn cau mày nói
- Cậu suy nghĩ nhiều quá rồi – Nói xong Hạo Thiên tiếp tục đọc sách
Trở lại sân trường.
- Anh đợi tôi một lát để tôi vào tủ lấy hộp băng y tế
- Nó nói đoạn chạy nhanh vào hướng tủ để dụng cụ học tập của mỗi học sinh.
Một lát sau nó quay lại trên tay là một hộp chứa dụng cụ sơ cứu, nó ngồi kế bên Trọng Kỳ nói giọng có chút ngập ngừng:
- Vậy bây giờ để tôi sơ cứu cho anh nha…anh…c.. ởi áo ra đi
- Ừ
- Trọng Kỳ thấy khuôn mặt thoáng chút ửng hồng của nó khiến anh buồn cười lắm nhưng cố nén lại anh nhẹ nhàng cởi từng khuy áo
- Anh cố chịu đau một tý nha
Nó mở hộp y tế ra, lấy một miếng bông gòn đã nhúng oxi già chấm chấm nhẹ vào vết thương cũng may lúc vừa rồi tên đó chỉ đâm vào vai nên ko mất máu nhiều nhưng con dao thì nằm trên vai nên nó biết làm sao để sơ cứu. Thấy vẻ lóng ngóng của nó Trọng Kỳ quay sang hỏi:
- Có việc gì à?
- Ừm…. là…là.. con dao nó…nó
Trọng Kỳ quay lại thấy con dao đang cắm vào lưng mình nhưng ko quá sâu anh tươi cười (còn cười được hay thật!!!) nói:
- Vậy em rút nó ra dùm anh đi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!